Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Ngộ định là một loại cảnh giới, hay nói chính xác hơn là một loại trạng thái, giống như hồn dung thiên địa, tồn tại cùng với thế giới, đi cảm ngộ quy luật của thiên địa, mịnh ngộ pháp tắc của vạn vật.
Cho dù là phàm nhân cũng có khả năng trong lúc vô tình mà ngộ định, tuy nhiên tỉ lệ này là vô cùng nhỏ nhoi, nhưng không thể nói là không có, chỉ là hầu như không tồn tại. Thậm chí tu sĩ Ngưng Khí muốn ngộ định cũng đều vô cùng gian nan, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một người, làm cho vô số người khác rung động.
Chỉ có những vị đại năng có tu vi cao thâm kia mới có thể ngẫu nhiên chìm đắm vào trong ngộ định, di minh ngộ biến hóa của thiên địa, đi cảm ngộ thương khung đại đạo.
Linh Khê Tông, suốt ngàn năm qua, ở bên trong hàng đệ tử, chỉ có hai người có thể bước vào ngộ định. Một người là Quỷ Nha, thiên tư của gã đích thật là kinh diễm tuyệt luân, sợ rằng ngay cả Thượng Quan Thiên Hữu cũng phải kém hơn một chút.
Mà một người khác, chính là người trước mắt đã cố gắng bảy mươi ngày ở dưới pho tượng, Bạch Tiểu Thuần!
Giờ phút này, tất cả đệ tử của bờ Bắc ở bốn phía đều trợn mắt há mồm, truyền ra âm thanh xôn xao khó có thể tin.
“Bạch Tiểu Thuần... Hắn... Ngộ định?! Tiếp theo Quỷ Nha đại sư huynh, hắn là người thứ hai ngộ định!”
“Hừ, ngộ định của hắn sao có thể so sánh cùng với Quỷ Nha đại sư huynh. Quỷ Nha đại sư huynh chỉ cần dùng mười lăm ngày, mà Bạch Tiểu Thuần lại dùng tới bảy mươi ngày!”
“Không thể nói như vậy được, cho dù có nói cho ta chỉ cần kiên trì bảy mươi ngày là có thể ngộ định, thì chúng ta cũng vô pháp kiên trì được bảy mươi ngày a. Đây là cố gắng của bản thân Bạch Tiểu Thuần!”
Trong đám người, có kinh hô, cũng có phức tạp, còn lại một số người là không cam lòng, vẻ ghen ghét lộ rõ ra ở trên mặt, hơn nữa còn tràn ngập khinh bỉ. Nhưng vô luận như thế nào, thì tuyệt đại đa số đệ tử đều cảm nhận được sự kiên trì cùng với cố gắng của Bạch Tiểu Thuần, vô cùng hâm mộ trước sự kiên định của Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó, ở trên bầu trời có sáu đạo cầu vồng nháy mắt gào thét bay đến. Người nhanh nhất lại không phải là tứ đại chưởng tọa của bờ Bắc, mà là... bờ Nam, Lý Thanh Hậu!
Hiển nhiên là y sớm đã nhìn chăm chăm vào nơi này, giờ phút này, gần như là nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần bước vào ngộ định, thì thân ảnh của y đã đột nhiên xuất hiện, tay phải nâng lên hướng về phía đài thí luyện chỉ một cái. Lập tức có một màn sáng nháy mắt buông xuống, đem Bạch Tiểu Thuần bao phủ ở bên trong, khiến cho người bên ngoài không cách nào có thể bước vào nơi này mảy may.
Cũng chính vào lúc này, tứ đại chưởng tọa cùng với chưởng môn Trịnh Viễn Đông cũng vừa tới đến nơi.
“Phong tỏa tứ phương đài thí luyện, trước khi Bạch Tiểu Thuần còn chưa thức tỉnh thì nơi đây không được mở ra!” Bà lão Diên Vĩ Phong nhìn thoáng qua Lý Thanh Hậu, rồi đảo mắt nhìn qua bốn phía, đè xuống sự kinh ngạc ở trong lòng với việc Bạch Tiểu Thuần có thể ngộ định, trầm giọng nói.