Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần không tiếp tục so đấu nữa, thuận theo con đường mà đệ tử bờ Bắc tạo thành kia, hắn mang theo vẻ mặt ưu buồn và bất đắc dĩ, lắc nhẹ đầu rồi chậm rãi đi ra.
Trong ánh mắt đầy phức tạp của vô số đệ tử bờ Bắc, thân ảnh hắn dần đi xa, đến khi đã đi xa rồi Bạch Tiểu Thuần mới cảm khái thở dài, hất tay áo nhỏ lên, thì thào nói thầm.
“Đều là do ta, hẳn là nên xuất hiện ít lại, ài” Hắn rất thổn thức, trong lòng đầy đắc ý và phấn chấn nhưng vẻ ngoài mặt hắn luôn giữ hình ảnh đầy u buồn và tịch mịch, khiến cho bóng lưng lúc bước đi cũng đầy đìu hiu.
Từng đệ tử bờ Bắc nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiểu Thuần, lòng đầy phức tạp, không biết tâm tình lúc này là như thế nào nữa. Cả Công Tôn huynh muội, Từ Tung và Bắc Hàn liệt đều cảm thấy không cam lòng, còn có cả cảm giác đầy bất lực nữa.
Cái cảm giác mình đã rất cố gắng để đuổi theo, vốn cho rằng đã đuổi kịp, thế nhưng lúc này lại phát hiện ra bản thân còn bị kéo dài khoảng cách ra xa hơn lúc trước nữa khiến bọn hắn đầy trầm mặc.
“Có lẽ nhiều năm sau, giữa hắn và Quỷ Nha sẽ có một người xuất hiện trong danh sách truyền thừa!” Từ Tung than thầm trong lòng một tiếng, trong lòng Công Tôn huynh muội cũng đột nhiên hiện lên ý nghĩ này.
Chỉ có Bắc Hàn Liệt nơi này, cả người đang run rẩy, gã nắm chặt bàn tay lại. Gã không hề từ bỏ, cũng không muốn từ bỏ, nghĩ tới tình cảnh thê thảm trong trận Thiên Kiêu Chiến, gã như cảm thấy bị một ngọn roi vô hình nào đó quất thẳng lên người mình.
Trong lúc gã đang cắn răng lại, thì có một bàn tay đặt trên vai gã, bàn tay của huynh trưởng Bắc Hàn Phong, là Lạc Nhật Phong đệ nhất thiên kiêu. Y tới đây đã lâu, trong đám Hạc giấy mà Bạch Tiểu Thuần quyết định không tiếp chiến nữa cũng có một con Hạc giấy của y.
Tận mắt nhìn thấy sự cường hãn của Bạch Tiểu Thuần hơn một tháng vừa qua, chính bản thân Bắc Hàn Phong cũng hiểu bản thân… tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Bạch Tiểu Thuần, dù y đã là Ngưng khí tầng mười.
Với lực lượng nhục thân kinh khủng cùng với tốc độ nhanh đến không tưởng, tất cả đều bị Bạch Tiểu Thuần đối phó dễ như trở bàn tay.
“Ca…” Bắc Hàn Liệt nhìn huynh trưởng của mình.
“Tư chất ngươi còn tốt hơn ta, cố gắng tu hành vào. Thất bại nhất thời thì không tính là gì cả, có không ít tiền bối trong danh sách truyền thừa cũng không chút nổi bật khi còn ở Ngưng khí và Trúc cơ, sau này hậu tích bạc phát lại vượt trội hơn hẳn những người đã từng được gọi là Thiên kiêu cùng lứa với bọn họ đấy thôi.” Bắc Hàn Phong khích lệ. Lời này y nói cho đệ đệ của mình, nhũng cũng chính là đang tự nói với bản thân đấy.
Bắc Hàn Liệt trầm mặc một chút sau đó liên tục gật nhẹ đầu.
“Sau này không nên đi trêu chọc đến Bạch Tiểu Thuần nữa. Cho dù hắn đã từng đáng giận đến thế nào thì lúc này hắn cũng đáng được tôn trọng. Đồng thời cách hành xử của người này cũng đáng để ngươi phải học tập, biết chừng mực, lại hiểu tiến thoái, không bị hư ảo mê hoặc, không bị tiền tài làm động tâm, luôn một lòng kiên trì mà sống. Người này... rất đáng sợ.” Bắc Hàn Phong nhẹ giọng nói nhỏ.