Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Vô sỉ! Vậy mà vẫn còn người vô sỉ như vậy trên thế gian này!!!”
“Trời ạ, từng này tuổi rồi mà ta còn chưa thấy gia hỏa nào vô sỉ như vậy. Không được, ta không chịu được, ta muốn b*p ch*t hắn!!!”
“Đừng cản ta, Bạch Tiểu Thuần này quá đáng hận, sao hắn có thể vô sỉ đến loại cảnh giới này!!!”
Đám người bốn phía dường như đã phát điên, từng người một đều rống giận kinh thiên. Thậm chí có rất nhiều người đỏ ngầu cả hai mắt, nhất là khi nhìn thấy Lưu Đại Bưu chạy trở lại, chân tay gã run rẩy, tròng mắt ngấn nước khiến người khác nhìn vào không khỏi đau lòng đồng cảm.
“Quá đáng, đệ tử nội môn không tiếp, mà lại tiếp chiến với đệ tử ngoại môn. Bạch Tiểu Thuần ngươi muốn chọn quả hồng mềm mà bóp thì cũng được đi, nhưng cũng không thể chọn quả mềm nhũn như thế a!!!”
“Đến chiến với ta a, Trần Ngạo ta đã khiêu chiến với ngươi trong ngày đầu tiên đấy, đến a!!!” Những đệ tử nội môn kia cũng giận điên lên, nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, tiếng gào thét kinh thiên động địa.
Nơi xa, Công Tôn huynh muội và Từ Tung cũng nhanh chóng chạy đến đây, sau khi biết nguyên nhân thì cả bọn trợn mắt há mồm đầy kinh ngạc, nhưng cũng nhanh chóng chuyển sang giận dữ mắng mỏ.
Nhất là Bắc Hàn Liệt, gã nhanh chóng tiến đến gần, rồi ngửa mặt lên trời gào to.
“Bạch Tiểu Thuần, ta muốn khiêu chiến với ngươi!!!”
Những tiếng gào thét này hòa vào nhau còn ầm vang hơn cả lôi đình, truyền ra khắp cả Tứ sơn khiến tất cả đệ tử ngoại môn đều phải kinh hãi mà lao thẳng về nơi này, mà hai mắt của tất cả đệ tử nội môn cũng đều trợn to, cấp tốc tiến đến đây.
Loại chuyện này, bao nhiêu năm qua cũng chưa từng xuất hiện ở bờ Bắc. Hầu như tất cả các đệ từ đều giận điên lên, khiến Chưởng tòa của Tứ sơn cũng đều phải trợn mắt há mồm, thậm chí phần lớn các trưởng lão khi chớp mắt tiến đến nơi này, ở trên không trung nhìn thấy một màn này cũng phải trợn to hai mắt.
Chỉ là hết lần này đến lần khác bọn họ ngẫm nghĩ hết thảy mọi chuyện cũng không thấy Bạch Tiểu Thuần đã làm gì xúc phạm đến môn quy cả. Nhất là bà lão kia càng thêm trợn to hai mắt, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên thí luyện đài, hắn thật sự không hề xúc phạm đến bất cứ môn quy gì. Tất cả mọi chuyện hắn làm, đều chiếu theo quy tắc…
Nhìn thấy Hạc giấy từ bốn phía bay đến càng ngày càng nhiều, đám người bốn phía cũng đang tràn dâng lửa giận ngập trời, Bạch Tiểu Thuần cũng nổi giận. Hắn rất vô tội, hắn kiên định cho rằng bản thân không hề làm sai chuyện gì, không hề trái môn quy, cũng không phải hắn đi khiêu chiến với người khác, mà chính người khác khiêu chiến hắn a.
Chẳng qua hắn chỉ tiếp chiến mà thôi….
Lúc này, nghe thấy tất cả mọi người đều kêu gào đòi chiến với mình, Bạch Tiểu Thuần trừng mắt hét lớn.
“Các ngươi thật sự quá khinh người đi. Được, được, được, đây là do các ngươi bức ta đó!” Bạch Tiểu Thuần hầm hầm nhìn đám người, đồng thời vung tay phải lên, âm thanh ào ào truyền ra. Đột nhiên hơn năm ngàn con Hạc giấy từ trong túi Trữ vật của hắn xuất hiện, là tất cả chiến thư mà mấy ngày nay hắn nhận được, trong đó còn có hơn một ngàn chiến thư là hắn vừa mới nhận được trước khi đến đây…