Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Phá hỏng phù văn Hương Vân Sơn, chỗ khó chính là tính toán kỹ một điểm sao cho ngươi không phát hiện ra là đã bị thay đổi. Mà muốn ra tay, chỉ cần cách thức hợp lý, thì dù một tên đệ tử Ngưng Khí, chỉ cần đến Hương Vân Sơn, tốn một chút thời gian, cũng có thể chậm rãi hoàn thành. Lần phá hư này đã xong được một đoạn thời gian rồi! Bờ Nam có nội gian!” Lão hầu trầm giọng mở miệng.
Ánh mắt Hàn Tông lộ ra hàn mang. Lão hiểu, phá hỏng thì dễ dàng, mà chữa trị thì mới khó khăn. Giống như một cái bình hoa, một đứa trẻ con giơ lên cũng có thể đánh nát, mà muốn chữa, thì cần một đại sư. Cho nên không thể so sánh nổi!”
“Nội gian...” Trong lúc trầm ngâm, tay phải của Hàn Tông lập tức nâng lên, hướng về phía Chủng Đạo Sơn chụp một cái. Một lát sau, một cái ngọc giản phá không mà đến rơi vào trong tay của lão. Bên trong có ghi chép tất cả mọi chuyện liên quan đến tông môn trong nửa giáp tuế nguyệt. Lão nhìn qua một vòng, cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tiến vào trong tông môn, tất cả những chuyện đều được ghi chép, bao gồm thiên lôi, bao gồm mưa axit, gồm cả Vạn Xà Cốc cùng với đủ loại đan dược quái dị mà hắn luyện ra.
Sau khi nhìn thì vẻ mặt của Hàn Tông dần dần trở nên cổ quái. Lão thấy Bạch Tiểu Thuần là một cái tai họa của tông môn. Nhưng rât nhanh, hai mắt lão bỗng nhiên lóe lên.
“Hình như tiểu oa này luyện đan có mang theo tà tính...”
“Dược đạo có ngàn vạn đường, mỗi người đều sẽ không giống nhau, có lẽ Bạch Tiểu Thuần này... Thôi, đưa đan phương Nghịch Hà Đan, còn có cả Hàn Môn Dược Quyển cho hắn đi. Có lẽ, ở trong tay hắn, tương lai có thể luyện ra được Nghịch Hà Đan...” Lão hầu nhẹ giọng thì thào.
Hai mắt Hàn Tông nheo lại. Nghịch Hà Đan, vạn năm qua cả Linh Khê Tông không có người nào có thể luyện thành. Thậm chí Linh Khê Tông còn tìm đến Đan Khê Tông, nguyện ý bỏ ra một cái gia cực lớn để cho Đan Khê Tông luyện chế. Nhưng kể cả là Đan Khê Tông cũng đều khó mà luyện thành.
Nghịch Hà Đan này đã trở thành truyền thuyết. Nếu không phải là ở Linh Khê Tông đến giờ vẫn có một hạt, thì Hàn Tông cũng sẽ cho rằng đây là Linh Dược không thể nào luyện ra. Mà tác dụng duy nhất của viên thuốc này là làm tỉnh lại Chân Linh! Để cho Chân Linh tỉnh lại thời gian mười hơi thở!
Mà Hàn Môn Dược Quyển kia lại càng là một trong tam đại truyền thừa căn bản của Hàn Môn Linh Đạo năm đó. Ở trên đó có ghi chép thông thiên dược đạo, nghe đồn đến từ thế giới thiên ngoại.
“Luyện đan mang theo tà tính, mà bản thân Nghịch Hà Đan đã là đan dược tà môn, có lẽ không hẳn là không có khả năng!” Hàn Tông trầm ngâm rồi nhẹ gật đầu, lại hỏi.
“Sư tôn, tu vi của lão nhân gia ngài...”
“Khó mà khôi phục, cần phải có thời gian. Nhưng đã trở về, ta dù sao cũng phải kiên trì thêm một số năm. Ta muốn nhìn tận mắt Cửu Thiên Vân Lôi Tông diệt vong!” Ánh mắt lão hầu lộ ra thù hận. Năm đó toàn tông bị hủy diệt, chỉ có lão cùng với một ít người chạy ra, đi qua khu vực cấm linh, cửu tử nhất sinh mới chạy tới được đông mạch hạng bét, đến lúc này mới dùng chút hơi tàn mà mọc rễ.