Dịch giả: trongkimtrn
Chủng Đạo sơn, bên ngoài động phủ sư tôn Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này đang có mấy vạn đệ tử vây quanh, từng người một nhìn chằm chằm vào bên trong. Dù cho nơi này là cấm địa nhưng tất cả bọn họ cũng bất chấp mà cứ nhao nhao xông vào.
"Bạch Tiểu Thuần, ngươi đi ra cho ta!"
"Đi ra!"
"Bạch Tiểu Thuần, ngươi tội ác đa đoan, hôm nay nếu ông Trời không trừng phạt ngươi thì chúng ta tới trừng phạt ngươi!" Mọi người cùng tiến vào cấm địa, toàn bộ cùng nhìn về tòa thạch động trong cấm địa này, chỗ này đúng là nơi mà sư tôn Bạch Tiểu Thuần tọa hóa.
Nhưng trong nháy mắt khi lời bọn họ truyền đến, thì đột nhiên có một tiếng quát lớn từ trong động phủ truyền ra:
"Om sòm!"
Thanh âm này rất lớn, đây là do Bạch Tiểu Thuần dùng toàn bộ tu vi ngưng tụ và dồn hết khí lực mà hô lên, tiếng vang quanh quẩn bốn phương tám hướng, như là tiếng sấm sét nổ ầm vang, trực tiếp át đi hết thảy tiếng hô hào của mọi người nơi đây.
Cùng lúc đó, thân ảnh nhỏ gầy của Bạch Tiểu Thuần mang thần sắc cực kỳ nghiêm nghị, chậm rãi từ trong thạch động đi ra ngoài.
Trong nháy mắt khi thấy hắn bước ra khỏi thạch động, hầu như tất cả đệ tử của ba ngọn núi đều mãnh liệt nâng tay tên, trong tay của bọn hắn đều đang cầm hòn đá, từng người một mang theo sự tức giận. Nhưng khi bọn họ chuẩn bị ném về phía Bạch Tiểu Thuần thì tay phải của hắn Bạch Tiểu Thuần nâng lên, 'Ào Ào' một tiếng động vang lên, có một bức họa xuất hiện trong tay hắn, trong nháy mắt nó mở ra che chắn trước người hắn.
Hình ảnh trên bức họa đó, đúng là sư tôn của hắn... Cũng là sư tôn của Trịnh Viễn Đông, là một vị lão tổ của Linh Khê Tông.
"Lớn mật!" Bạch Tiểu Thuần cũng rất khẩn trương, thanh âm cũng biến đổi rồi, vội vàng quát lớn.
"Ai dám hủy bức họa sư tôn của ta, thì Bạch Tiểu Thuần ta và Chưởng môn sư huynh sẽ cùng với kẻ đó liều mạng!" Bạch Tiểu Thuần gào thét, giơ lên bức họa lên trước mặt mà núp ở phía sau. Tất cả các đệ tử tại đây thấy tình hình như vậy, toàn bộ thân thể cũng cứng đờ, mỗi một người đều hít vào thật sâu, hòn đá ở trong tay cũng không dám tùy ý ném tới.
Bức họa kia, là lão tổ đời thứ nhất, là sư tôn của Chưởng môn, nếu nó bị bọn hắn làm hư, bọn họ có thể tưởng tượng ra lửa giận của Chưởng môn Trịnh Viễn Đông sẽ như thế nào, dù cho tất cả chưởng tọa các ngọn núi cũng không thể ngăn đỡ đấy.
"Vô sỉ! Ngươi đúng là một kẻ quá vô sỉ!" Mọi người ai cũng biệt khuất, cả đám đều muốn phát điên lên, nhao nhao kêu gào chửi bới, nhưng bọ họ cũng không dám động thủ lần nữa.
Bạch Tiểu Thuần nhận thấy biện pháp này hữu hiệu, trong đáy lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, vừa giơ cao bức họa vừa trơ mắt nhìn mọi người.
"Mọi người hãy nghe ta nói, ta thật sự không cố ý mà, ta..."
"Ngươi ngươi ngươi, ngươi mỗi lần đều nói mình không phải cố ý, sét đánh Hương Vân Sơn, ngươi nói không cố ý, mưa a xít trên Tử Đỉnh Sơn và cả Thanh Phong sơn, ngươi cũng nói bản thân không cố ý, hiện tại ngươi vẫn còn nói mình không cố ý nữa à!"
"Các người hơi quá đáng rồi nha!" Bạch Tiểu Thuần không giải thích thì còn tốt, nhưng khi hắn giải thích như vậy, tâm tình mọi người lại bị kích động có xu hướng không khống chế nổi, cho nên đã hù cho Bạch Tiểu Thuần phải vội vàng giơ cao bức họa lên.
"Sư tôn của ta vừa mới báo mộng, lão nhân gia người nói rằng, các người hãy tha thứ cho ta lúc này! Ta cũng cam đoan, đây là lần cuối cùng, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không có lần tiếp theo nữa..." Bạch Tiểu Thuần lớn tiếng mở miệng cam đoan, đáy lòng hắn thì rất khẩn trương, đồng thời còn có sự áy náy sâu sắc.
"Ta chịu không được rồi. .., ta muốn đến gần hắn!"
"Coi như hắn là con của Chưởng môn, ta vẫn muốn đánh cho hắn một trận!"
"Đánh đập Bạch Tiểu Thuần!" Sau khi nghe thấy lời nói vô sỉ của Bạch Tiểu Thuần về việc sư tôn hắn báo mộng, tất cả mọi người sắp giận điên lên rồi. Tuy nhiên, ngay đúng lúc này, có mấy thần thức của Trúc Cơ tu sĩ bỗng nhiên đảo qua nơi này.
Tiếp ngay sau đó, lần lượt từng thân ảnh tiến lên Chủng Đạo sơn, cấp tôc mà bay đến, chỉ trong nháy mắt đã hàng lâm ở nơi này. Những thân ảnh này có hơn mười người, trong đó có các trưởng lão ở các núi, có chưởng tọa, cả Trịnh Viễn Đông cũng ở trong số đó, toàn bộ đều xuất hiện.
Nhìn xem tình cảnh bốn phía, Trịnh Viễn Đông hét lên như là tiếng Thiên lôi oanh phá ra bốn phía:
"Tất cả các ngươi phải lập tức rời khỏi đây cho lão phu! !"