Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Vạn Xà Cốc lúc này không còn một con rắn, chỉ có Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác đứng trong trận pháp, nhìn bốn phía trống vắng, cả người hắn run lên bần bật. Đột nhiên sơn cốc ầm vang lên một tiếng, vô số đất đá rơi xuống, Bạch Tiểu Thuần bèn thét lên chói tai rồi lao nhanh ra, chạy thẳng ra khỏi miệng cốc.
Da đầu hắn như tê dại, trong lòng run rẩy, hắn biết rõ lần này gây ra họa lớn rồi. Vừa nghĩ tới toàn bộ bầy rắn trong Vạn Xà Cốc lúc này đã chạy loạn ra ngoài hết, hắn cảm thấy lòng dạ phát run lên.
“Xong rồi, xong rồi, xong rồi….” Bạch Tiểu Thuần sắp khóc, tranh thủ chạy ra khỏi Vạn Xà Cốc. Vừa mới đi ra thì đã nghe thấy vô số tiếng rống giận từ Tam sơn bờ Nam truyền đến, dường như trong số những thanh âm đó còn nghe được loáng thoáng có tên mình.
Bạch Tiểu Thuần dùng sức vò tóc đầu bứt tóc một hồi, hắn cảm thấy mình phi thường vô tội, oan uổng ghê gớm.
“Thực ra ta không cố ý a…ta chỉ là…chỉ là muốn mấy con rắn đó trở nên đáng yêu hơn một chút mà thôi.” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám, một đường đi đầy hãi hùng khiếp vía. Nếu có thể dịch dung được, hẳn là lúc này hắn không chút do dự mà cải biến dung mạo của mình, chỉ lo sợ người khác có thể nhận ra mình mà thôi.
“Làm sao bây giờ…làm sao bây giờ…không còn cách nào cả, chỉ có thể tạm thời trốn tránh trong động phủ sư tôn một chút vậy. Ở đó hẳn sẽ không có ai tìm thấy ta được.” Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm rồi cắn răng một cái, hắn lấy một bộ y phục trong túi Trữ vật của mình ra, tranh thủ trùm lên trên đầu. Hai cánh sau lưng chợt vỗ lấy rồi liều mạng xuất ra toàn bộ tốc độ, bay thẳng đến Chủng Đạo Sơn.
Lúc này Tam sơn đại loạn, tiếng gào thét liên tục trong mấy ngày trời. Còn bản thân Bạch Tiểu Thuần thì đầy hồi hận, những năm này tại tông môn hắn quá nổi tiếng đến mức ai cũng có thể nhận ra. Hắn chỉ còn cách che kín mặt, cúi đầu nhanh chóng tiến lên, chẳng những một đường đi đem toàn bộ tốc độ triển khai đến cực hạn, mà chỉ cần có chút động tĩnh gió thổi cỏ lay là hắn lập tức né tránh đi.
Cũng may lúc này đại loạn, mọi người cũng không có thời gian rảnh chú ý chuyện người khác, tất cả đều đang lo lắng né tránh đám rắn mọc sừng. Một đường đi, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đám người rống giận mà tâm can run lẩy bẩy, thừa dịp loạn lạc hắn chạy vội lên Chủng Đạo Sơn. Sau khi đến nơi hắn mới thở phào một hơi, trong lòng vẫn còn sợ hãi mà quay đầu nhìn lại phía sau, rồi lại tiếp tục cúi đầu đi thẳng ra phía sau Chủng Đạo Sơn, đến động phủ nơi sư tôn hắn tọa hóa.
Nơi này là cấm địa đối với người khác, nhưng với Bạch Tiểu Thuần mà nói thì chính là xe nhẹ đường quen, hắn chạy nhanh như chớp vào nơi này. Trước chân dung sư tôn, Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống, khóc không ra nước mắt.
“Sư tôn, ta thực không cố ý, người cũng biết, Tiểu Thuần là người tốt.” Bạch Tiểu Thuần làm ra một bộ dạng đầy đáng thương nhìn bức chân dung sư tôn đang mỉm cười đầy tiên phong đạo cốt.
Cùng lúc đó, tất cả các trưởng lão bờ Nam đều được xuất động. Lý Thanh Hậu, Hứa Mị Nương, còn có cả vị lão giả Chưởng tòa Thanh Phong Sơn cũng xuất hiện, tập hợp lực lượng của mọi người mới bắt đi được toàn bộ đám rắn mọc sừng kia, nhờ vậy mà Tam sơn cũng chậm rãi không còn náo loạn vì tai họa của đám rắn này nữa.