Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Đêm khuya, bên ngoài trăng sáng đã lên cao, trong động phủ là một màu đen kịt. Bạch Tiểu Thuần lắng nghe bốn phía vô số tiếng xào xạc, chỉ cảm thấy sợ đến nổi da gà, vội vàng quay vào trong thạch thất.
Thạch ốc rất nhỏ, trên mặt đất có địa hỏa trận, trong đó để một cái lò đan, ngoài ra không có gì khác.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, mở ra địa hỏa trận. Ánh lửa tràn ra khiến cho hắn cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Tính cách của hắn gặp sao thì yên vậy, lúc này tuy thấy kinh khủng, nhưng lại không thể đi thích ứng, thế là mở ra túi trữ vật mà Lý Thanh Hậu đưa cho, lập tức trợn to mắt.
Bên trong túi trữ vật có rất nhiều dược thảo, thậm chí còn có một ít là những dược thảo ở trong tông môn cần điểm cống hiến rất cao mới có thể đổi lấy, thậm chí còn có một vài cọng Bạch Tiểu Thuần chỉ nghe nói qua ở trong thảo mộc ngũ thiên, ở trong tông môn cũng không có cung cấp.
Về phần những dược thảo khác thì nhiều vô số kể, nếu như dùng tiết kiệm, thì chẳng những đủ để cho Bạch Tiểu Thuần luyện chế tam giai linh dược, mà thậm chí tứ giai cũng có thể.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác chính mình cũng hưng phấn một cái, mở lò đan, bắt đầu luyện dược. Chỉ có như thể mới có thể làm cho hắn quên đi hoàn cảnh bốn phía. Hắn vẫn còn chưa nghiên cứu xong, nên lần này quyết định ở nơi đây, đem hàm lượng tam giai độc đan hạ thấp xuống trong vòng dưới chín thành.
Thời gian trôi qua, rất nhanh đã qua ba tháng. Bạch Tiểu Thuần tóc tai bù xù, đã rơi vào trạng thái vong ngã, không ngừng luyện đan. Từng luồng khói lan ra, những thứ này ra ngoài có thể tạo thành mưa axit, nhưng ở trong xà động lại trở thành thức ăn ưa thích của đám rắn độc, từng con đều tranh nhau chen lấn hấp thu phun ra nuốt vào, phát ra âm thanh tê minh chói tai.
Bạch Tiểu Thuần không có đi chú ý đến những thứ này, hắn luyện dược đã đến thời khắc mấu chốt. Hắn đã đem hàm lượng độc ở trong đan dược khống chế đến chín thành mốt, chín thành hai, chỉ kém một chút là đã thành công.
Trong mắt hắn mang theo tơ máu, lại càng điên cuồng luyện dược. Đảo mắt đã ba tháng trôi qua.
Hắn đã cư ngụ ở trong xà động này nửa năm. Trong nửa năm này, hắn ngoại trừ luyện đan thì là tu hành, mỗi ngày đều sẽ triển khai Thủy Trạch Quốc Độ, tạo nên uy áp mãnh liệt. Đáng tiếc là từ đầu tới cuối vẫn không huyễn hóa ra được bất luận bản mệnh chi linh gì.
Mà dường như Bạch Tiểu Thuần cũng đã quen thuộc một số độc xà ở bốn phía, thậm chí có những lúc suy tư mà ngẫu nhiên đi ra khỏi thạch thất, đi dạo ở bên trong trận pháp. Vào lúc đó, từng con độc xà đều lộ ra âm lãnh, chỉ chờ Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi trận pháp một bước là sẽ lập tức phóng đi.
Lý Thanh Hậu cũng âm thầm đến mấy lần, cho đến khi xác định Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này không có vấn đề gì thì trong lòng mới chính thức buông lỏng.
Mà bờ Nam ở bên ngoài, theo nửa năm Bạch Tiểu Thuần biến mất này, đã chân chính được yên bình. Không có lôi đình, không có sương độc, không có mưa axit, hưởng thụ được sự yên tĩnh không dễ gì có được.
Thỉnh thoảng cũng sẽ có người nhớ tới Bạch Tiểu Thuần, nhưng sau khi nghe nói Bạch Tiểu Thuần bị Lý Thanh Hậu ném vào Vạn Xà Cốc thì tất cả đều cảm khái. Thậm chí nếu như có người sắp vi phạm môn quy, đều sẽ nhớ tới Bạch Tiểu Thuần, thậm chí còn dùng đó để khuyên bảo.