Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Nhìn thấy một màn này, Lý Thanh Hậu cũng phải trợn mắt há mồm, y cũng không kịp ngăn cản mà nhanh chóng đưa tay phải bấm niệm pháp quyết, điểm một chỉ hướng về không trung. Trong nháy mắt, một màn sáng mãnh liệt xuất hiện bao phủ lấy toàn bộ Hương Vân Sơn, màn sáng ngũ sắc đó cực kỳ tươi đẹp lộng lẫy.
Cùng lúc đó, một ngàn đạo sấm sét trong tầng mây trên bầu trời cũng thi nhau phủ xuống Hương Vân Sơn, bị màn sáng ngăn cản nên toàn bộ đánh thẳng lên màn sáng. Tiếng nổ vang ngập trời, ầm vang liên tục không ngừng, màn sáng lóe lên liên tục hóa giải đi.
Một mực kéo dài hơn ba mươi hơi thở, khi đạo sấm sét cuối cùng bị hóa giải thì màn sáng cũng tiêu tán đi. Các đệ tử Hương Vân Sơn lúc này còn đang không ngừng run rẩy, bọn họ vừa có một loại nguy cơ đầy mãnh liệt. Lúc này mỗi người đều chậm rãi trở nên đỏ ngầu cả hai mắt, cùng nhau nhìn về phía động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
“Bạch Tiểu Thuần!!!” Vô số người gào thét kinh thiên, cũng không biết ai là người đầu tiên xông tới, nhưng mọi người cũng rất nhanh đồng loạt phóng tới động phủ của Bạch Tiểu Thuần, thậm chí cả những trưởng lão và Lý Thanh Hậu cũng hóa thành cầu vồng mà nhanh chóng bay tới gần.
Bên trong động phủ đang lung lay gần đổ sập xuống, Bạch Tiểu Thuần còn đang chăm chú nhìn Đan lô chằm chằm, hắn có chút kinh ngạc khi không thấy sấm sét đánh xuống bèn phân thần ra bên ngoài một chút. Lập tức hắn nghe thấy tiếng gào thét vang vọng đinh tai nhức óc, còn mãnh liệt hơn tiếng sấm vô số lần nữa.
Bạch Tiểu Thuần bị dọa tái nhợt mặt mày, nhảy dựng lên một cái. Lúc này hắn mới chú ý động phủ của mình đều đang nhanh chóng sụp đổ, bèn tranh thủ thời gian chạy ra ngoài.Vừa mới chạy ra, thì phía sau hắn vang lên một tiếng rầm, bởi vì quá nhiều người tới nới này, tạo thành một chấn động không nhỏ khiến động phủ của hắn không còn gắng gượng nổi nữa mà lập tức đổ sụp xuống.
Cả người Bạch Tiểu Thuần trở nên choáng váng, bụi đất bốn phía mịt mù. Hắn hoảng sợ phát hiện ra, bốn phía xung quanh hắn đều là vô biên vô hạn đệ tử Hương Vân Sơn đang hằm hằm nhìn hắn.
“Chuyện này…” Bạch Tiểu Thuần vừa muốn giải thích, thì Chu Tâm Kỳ trong đám người hét lên đầy thê lương.
“Bạch Tiểu Thuần, bồi thường động phủ cho ta!!!”
“Đả đảo Bạch Tiểu Thuần!!!”
“Đáng chết, động phủ của ta cũng bị ngươi hủy rồi!!”
“Quá đáng, ngươi căn bản không phải là luyện đan, đầu tiên là làm nổ Đan lô, sau là đủ loại thú nhỏ quỷ dị, tiếp đến lúc này là sấm sét, ngươi…ngươi….ngươi…” Vô số người rống giận nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong long mỗi người đều phẫn nộ kinh thiên, hai năm nay bọn họ bị tra tấn đến gần phát điên lên rồi…
Bạch Tiểu Thuần đầy ấm ức, hắn thật sự là luyện đan, chỉ là nhìn động phủ của Chu Tâm Kỳ cách đó không xa đã bị san thành bình địa, trong lòng hắn cũng đầy áy náy.
Hầu Tiểu Muội và Hầu Vân Phi cũng ở trong đám người, lúc này vẻ mặt hai người bọn họ cũng đầy bất đắc dĩ. Hầu Tiểu Muội vốn nghiêng về phía Bạch Tiểu Thuần, lúc này cắn răng đi định giải thích với đám người xung quanh giùm hắn, nhưng đã bị Hầu Vân Phi hoảng hồn bịt chặt miệng lại. Lúc này, không khéo rất dễ khiến càng nhiều người phẫn nộ hơn a…