Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần mang đầy thương cảm mà trở về Hương Vân Sơn, hắn cũng không dám tiếp tục thí nghiệm đám Quái đan còn thừa lại trong túi trữ vật nữa. Hơn nữa, lúc này đi về Hương Vân Sơn, tất cả đệ tử trên đường gặp hắn đều nhìn với ánh mắt đầy quái dị, có hung ác, còn có thêm phẫn nộ.
“Kiên trì với lý tưởng vĩ đại của mình sao lại có thể khó khăn đến như vậy chứ, cũng không nên oán ta a, chính là Lý thúc nói ta phải tự thân nghiên cứu đấy.” Bạch Tiểu Thuần đầy cảm khái, bước chân chậm rãi đi về tới động phủ, rồi ngồi nơi này ngẩn người nhìn bầu trời xa xăm.
Hơn nửa năm trước, có vài vần để nan giải phát sinh trong lúc luyện dược, hắn từng đi tìm Lý Thanh Hậu hỏi. Sau khi nghe được Bạch Tiểu Thuần hỏi về mấy vấn đề kia, Lý Thanh Hậu cũng rất kinh ngạc, loại nghiên cứu dược đạo đến mức độ này, y cũng thấy được một dược sư bình thường cũng khó mà làm được.
Nhớ tới thành tích của Bạch Tiểu Thuần trên bia đá Thảo mộc, Lý Thanh Hậu đầy chờ mong đối với dược đạo của hắn. Mỗi người đều có những lý giải về dược đạo khác hẳn nhau, Bạch Tiểu Thuần có chấp nhất như vậy khiến Lý Thanh Hậu rất vui mừng, cũng không trực tiếp nói đáp án cho hắn mà cổ vỗ hắn thường xuyên thử nghiệm nhiều hơn, bởi vì chỉ có bản thân thử nghiệm đan dược của chính mình mới có thể thu hoạch được dược đạo chân chính của bản thân. Nếu như còn gò ép theo khuôn phép thì vĩnh viễn sẽ không thể nào khai mở ra lĩnh vực dược đạo đại sư của mình được đấy, dù sao thì nguồn gốc của Đan phương cũng là do rất nhiều đời thử nghiệm mới ra được!
“Không được, ta có lý tưởng, có mơ ước, Lý thúc nói rất đúng, chỉ có bản thân mình tự đạt được thì mới chân chính thuộc về mình. Cho dù có gian khổ cũng phải cố gắng chịu đựng mà vượt qua!” Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần lại cắn răng, tuy hắn không dám thử nghiệm Quái đan nữa nhưng lại càng thêm chấp nhất với dược đạo hơn nữa.
“Ta nhất định phải trở thành một dược sư vĩ đại!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, dứt khoát đi thẳng đến phòng luyện dược, rồi lại lần nữa điên cuồng mà chìm đắm trong luyện đan, hoàn toàn quên đi mọi chuyện bên ngoài.
Thời gian cũng đảo mắt mà trôi qua mấy tháng rồi, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi nắm giữ phương pháp luyện chế đan dược cấp ba càng thêm nhuần nhuyễn, lần lượt giải quyết từng vấn đề này đến vấn đề khác. Linh dược cấp ba trong tay hắn cũng không còn nhiều khó khăn nữa.
Nhưng một vấn đề khó khăn lớn hơn lại dần xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ phát hiện, cho dù hắn có thuần thục luyện chế đan dược cấp ba đến thế nào thì xác suất thành công cũng không tăng lên. Bình thường mà nói, thì mười lần luyện đan, hắn chỉ thành công năm lần, một lần trong năm lần kia chính là hình thành nên Quái đan mà bản thân vô pháp nhận biết được, bốn lần còn lại sẽ hình thành nên Độc đan với tạp chất chiếm gần mười thành bên trong.
Bạch Tiểu Thuần phát điên lên, hắn cũng thử đem Độc đan này đi Luyện linh, nhưng hiệu quả Luyện linh lại rất kém, chỉ khi nào xuống đến hạ phầm thì mới có thể luyện linh gia tăng phẩm chất cao hơn được mà thôi.
Hắn lại có một loại rất chấp nhất mà chính bản thân cũng không nhận ra. Trong tính cách của hắn hình như có một loại triệu chứng mãnh liệt, không hài lòng được thì hắn vẫn cứ đứng ngồi không yên.