Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Trong dãy núi hoang vu này, cũng có đệ tử Linh Khê Tông không nhiều, chỉ khoảng mười mấy người mà thôi. Dù sao đối với đệ tử nội môn mà nói, nơi này tuy là hiếm có hung thú Trúc cơ xuất hiện nhưng cũng có những nguy hiểm nhất định.
Cho nên chỉ những kẻ tự cho rằng bản thân rất mạnh mẽ mới đi tới nơi này.
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần kêu gào liên tục như vậy, những đệ tử này hầu như đều nghe thấy, đa số trong đó được Bạch Tiểu Thuần thuyết phục, sẽ cầm theo tạ lễ đầy áy náy của Bạch Tiểu Thuần mà rời đi. Nhưng vẫn có một vài người vốn tính tình lạnh lẽo, tưởng rằng Bạch Tiểu Thuần cầu cứu nên mang theo vẻ mặt đầy khinh thường và khinh miệt mà không thèm để ý tới lời hô hoán của hắn, giả bộ không nghe thấy. Thậm chí một vài kẻ trong lòng còn mong chờ hắn bị diệt vong, sau đó đi lấy túi Trữ vật của đối phương.
Do vậy mà bọn họ vẫn cứ như cũ độc lai độc vãng ở nơi này, lúc đầu bọn họ vẫn còn chưa có cảm giác gì, nhưng cũng nhanh chóng phát hiện ra đám hung thú nơi này có chút không đúng, tập tính của từng con đều như thay đổi mà trở nên đầy táo bạo, điên cuồng.
Thượng Quan Thiên Hữu cũng ở trong dãy núi hoang vu này, gã cũng có nghe tới thanh âm hô hoán của Bạch Tiểu Thuần nhưng hai mắt gã chỉ lóe lên rồi không để ý nữa. Gã nhận nhiệm vụ tìm kiếm Ký Diệt Thú như Bạch Tiểu Thuần, lúc này gã đang vô cùng kinh hãi nhìn thấy một con Gấu to lớn ngang với Ngưng Khí kỳ tầng sáu đang ôm một gốc đại thụ, không ngừng va chạm…
Cũng không phải là lần đầu gã nhìn thấy cảnh tượng này. Trên đường đi, gã đã từng nhìn thấy một con thỏ còn dám chạy đến tập kích chính mình, vẻ điên cuồng trong mắt nó khiến gã cảm thấy có chút gì đó rất quen thuộc, đồng thời cũng khiến da đầu bản thân đầy tê dại.
“Không thích hợp, dãy núi hoang vu này hẳn đã xảy ra biến cố gì đó!!!” Thượng Quan Thiên Hữu trợn mắt há mồm. Lập tức gã nghĩ tới ph*t t*nh đan của Bạch Tiểu Thuần, trong lòng run lên bần bật.
Lúc này, trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần đã có hơn ba mươi viên nội hạch của Ký Diệt Thú, hắn mang đầy phấn chấn mà rắc bột phấn ph*t t*nh đan ra ngoài. Cho đến khoảng nửa tháng sau, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc phát hiện được một nơi giao hội giữa hai dãy núi hình thành chữ bát (八), nơi này lại có một cái động gió rất lớn nữa.
Hầu như gió từ bốn phía thổi tới đều sẽ hội tụ tại nơi này, rồi từ nới này lại khuếch tán ra toàn bộ nửa dãy núi hoang vu còn lại. Dựa theo phán đoán của Bạch Tiểu Thuần thì sau ba ngày, gió mới có thể thổi hết đến một nửa dãy núi hoang vu này. Đứng tại động gió kia, Bạch Tiểu Thuần cũng phải cần khí lực rất lớn mới giữ vững người mà không bị thổi bay đi, hơn nữa cũng là do hắn không tới quá gần đấy.
Đầu tóc tung bay, nhìn lấy phía đầu gió, hắn đầy kích động.
“Nơi này chính là nơi tuyệt hảo nhất đấy!!! Hơn nữa trong vùng này hẳn là không còn đồng môn nào nữa, ta có thể yên tâm to gan thu hoạch rồi a!” Bạch Tiểu Thuần hưng phấn. Vì không muốn gây tai họa cho đồng môn mà mấy ngày nay hắn đã đưa tiễn hơn mười nội hạch đi, nhưng hắn cũng không chút đau lòng vì dù sao thì cũng đã nắm chắc mình sẽ thu hoạch lại được rất nhiều. Lúc này hắn như đã cảm thấy vô số điểm cống hiến đầy mơ hồ đang bay vào trong túi mình.