Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần càng thêm ủy khuất, hắn đã sớm phát hiện ra, thường thì mỗi lần mà mình muốn giải thích, thì cuối cùng không hiểu vì sao đều biến khéo thành vụng.
Đây cũng không phải là bản ý của hắn a, hắn cũng không muốn...
Huynh trưởng của Bắc Hàn Liệt cũng bị lời giải thích của Bạch Tiểu Thuần làm cho tức điên. Sau khi thở sâu một hơi, tay phải của gã ở trong khoảnh khắc này lại xuất hiện từng quầng sáng màu đen. Trong chớp mắt, ở trong lòng bàn tay của gã lại xuất hiện một cái loan nguyệt màu đen!
Giống như là mặt trăng sau buổi chiều tà, nhưng mặt trăng này lại có màu đen, đang phát ra từng trận khí tức làm cho tâm thần người ta chấn động sợ hãi, trực tiếp hướng về trận pháp động phủ của Bạch Tiểu Thuần mà nhấn tới.
Oanh một tiếng, toàn bộ động phủ rung lên tới mấy lần, trận pháp bên ngoài động phủ vặn vẹo mãnh liệt, thậm chí một vài chỗ còn xuất hiện dấu hiệu muốn vỡ vụn. Nhưng cuối cùng... Vẫn không sụp đổ, thậm chí trong chớp mắt đã khôi phục lại như thường.
Cảnh tượng này, dù là Bắc Hàn Phong cũng phải trợn mắt há mồm. Trận pháp của động phủ này quá mạnh, khiến cho gã cảm thấy cực kỳ đau đầu. Giờ phút này gã hung hăng cắn răng một cái, đang định tiếp tục ra tay.
Nhưng đúng vào lúc này, một tiếng hừ lạnh từ bầu trời phía xa bỗng nhiên truyền đến.
“Bắc Hàn Phong, ngươi đang làm gì? Còn không dừng tay!” Âm thanh này như là sấm rền, trực tiếp nỗ tung ngay bên người Bắc Hàn Phong, oanh minh bát phương, đồng thời cũng làm Bắc Hàn Liệt rung động mà không còn phát điên nữa rồi, trong lòng sợ hãi vội vàng lùi lại phía sau.
Sắc mặt của mỗi một tên đệ tử nội môn Lạc Nhật Phong đều biến hóa, đồng thời dừng tay mà lui ra phía sau. Ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy có sáu đạo cầu vồng đang bay nhanh từ phía Chủng Đạo Sơn xa xa, nháy mắt đã tới gần.
Người hô lên một câu kia chính là một nam tử trung niên ở trong đó. Người này mặc trường bào màu đen, khuôn mặt chữ điền, đang trợn mắt, cả người phát ra một cỗ khí tức hủy diệt.
“Sư tôn...” Bắc Hàn Liệt cùng với Bắc Hàn Phong bị tiếng gầm của nam tử trung niên này dọa đến tâm thần run rẩy, vội vàng tới bái kiến. Những đệ tử nội môn khác của Lạc Nhật Phong cũng đều run rẩy, rối rít cúi đầu.
“Bái kiến chưởng tọa!”
Nam tử trung niên này chính là sư tôn của Bắc Hàn Liệt, cũng chính là vị chưởng tọa đã hung hăng trợn mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần rồi ôm Bắc Hàn Liệt rời đi lúc ở thiên kiêu chiến.
“Đồ bất thành khí, ném đi hết cả mặt mũi, còn chưa cút sang một bên, lát nữa lão phu sẽ thu thập các ngươi!”
“Còn các ngươi nữa, sau khi trở về mỗi người bế quan ba năm, nhận làm trừng phạt!” Nam tử trung niên cả giận nói. Huynh đệ Bắc Hàn Phong hai người tâm thần run rẩy, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn hắn mặc dù vi phạm môn quy đi tới đây, nhưng sư tôn đối với bọn hắn luôn luôn hiền lành, lẽ ra không nên tức giận như thế a. Dù sao ngày đó sư tôn cũng rất tức giận tên Bạch Tiểu Thuần này.
Huynh đệ Bắc Hàn Liệt hai người mơ hồ cảm thấy đã có sự tình gì đó mà mình không biết xảy ra, đáy lòng cảm thấy không ổn. Lúc lùi ra sau lại thấp thỏm nhìn về phía sư tôn ở trên bầu trời. Bọn hắn vừa nhìn đã thấy tê cả da đầu, bên cạnh chưởng tọa của Lạc Nhật Phong, theo thứ tự là ba vị chưởng tọa khác của bờ Bắc, nhất là bà lão chưởng tọa Diên Vĩ Phong, vẻ mặt lại càng bất thiện, lạnh mắt nhìn những đệ tử của Lạc Nhật Phong kia.