Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Lúc này, toàn bộ đám đệ tử bốn phía đều trở nên mụ mị đầu óc, ngơ ngác nhìn hai người trên chiến đài. Tâm thần của mỗi người lúc này đều dâng lên sóng gió ngập trời.
Mọi người bên phía bờ Nam đầy hốt hoảng, lúc này rốt cuộc bọn họ cũng hiểu được nguyên do Bạch Tiểu Thuần có thể sống sót trong trận truy sát của gia tộc Lạc Trần lúc trước, cũng hiểu lý do vì sao hắn có thể được phong tặng danh hiệu Quang Vinh đệ tử!
“Nguyên lai…hắn mạnh như vậy!!!” Lúc này, toàn bộ nội tâm của các đệ tử bờ Nam đều rung động không ngừng.
Mà trong lòng đám đệ tử bờ Bắc cũng đã phức tạp đến cực hạn.
Trên đài cao, rất nhiều trưởng bối Linh Khê Tông đều lộ ra ánh mắt đầy bất ngờ. Lúc này, bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong đầu vẫn còn lưu lại hình ảnh toàn thân tràn ngập ngân quang cùng một kích kinh diễm tuyệt luân vừa rồi của hắn.
"Là Bất Tử Trường Sinh Công, đã đến trình độ Ngân bì!"
“Một kích cuối cùng kia, chính là…Toái Hậu Tỏa!”
“Không nghĩ tới, Bất Tử Trường Sinh Công gần như không ai có thể tu hành được, vậy mà người này lại tu thành! Đáng tiếc, cho dù uy lực của Bất Tử Trường Sinh Công không tầm thường, lai lịch đầy thần bí nhưng cũng chỉ là tàn quyển…” Đám người bất giác thở dài, rồi đành than thở.
“Thật đáng mong chờ, hi vọng vài năm sau một trong hai người bọn họ có thể bước vào Danh sách Truyền thừa!” Chưởng môn than nhẹ. Lão cũng biết đây là mong chờ xa xôi, Danh sách truyền thừa quá khó khăn. Nghĩ tới đây, lão không khỏi nhìn về phía Lý Thanh Hậu.
“Trong hai giáp, nếu có thể bước vào Kim đan thì có thể trở thành Danh sách truyền thừa. Thế hệ này của chúng ta…chỉ có Lý Thanh Hậu là có hi vọng.”
Cùng lúc đó, trên chiến đài Quỷ Nha đã vung tay phải lên, một đạo thanh quang bay ra hóa thành một cây cờ cán xanh lớn, bị cắm mạnh xuống mặt đất trước mặt.
Gã khoanh chân ngồi xuống, rồi đột nhiên ngầng đầu lên, ánh mắt đầy chiến ý dạt dào.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi xứng đáng để ta cởi bỏ phong ấn!”
“Tầng phong ấn thứ nhất, khai!” Gã đột nhiên hét lên, tay phải bấm niệm pháp quyết hướng về giữa trán điểm một chỉ. Một tiếng vù vù vang lên, cả người gã lúc này đầy run rẩy, từng tia khí đen trên người gã điên cuồng chui ra ngoài. Rồi thân hình gã đột nhiên phình to gấp đôi, một khí tức cường hãn xuất hiện, mạnh mẽ bộc phát ra ngoài.
Khí tức này, đã là cực hạn của cảnh giới Ngưng khí.
“Chỉ thứ sáu!”
“Chỉ thứ tám!”
“Chỉ thứ mười!” Quỷ Nha gầm nhẹ, rồi bấm niệm pháp quyết hướng tới Bạch Tiểu Thuần điểm ra một chỉ, liên tục triển khai ra Ngũ chỉ, bất luận chỉ nào đều mạnh mẽ hơn hẳn trước kia. Lúc này toàn bộ Chỉ đều được triển khai, thiên địa chấn động, một Quỷ Trảo cực lớn mang theo khí thế ầm ầm từ trên trời giáng xuống, từ xa cũng có thể nhìn thấy được Quỷ Trảo này đang ầm vang mà tiến thẳng tới Bạch Tiểu Thuần.
“Đây…đây còn là thuật pháp Ngưng khí sao? Đây rõ ràng là thần thông Trúc cơ!”
“Dẫu sao đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy đệ tử Ngưng khí có thể triển khai thuật pháp kinh thiên như vậy a!”
“Chỉ có bí thuật mới có thể làm ra thanh thế như vậy, Linh Khê Tông thập đại bí thuật, mỗi loại cũng có tiểu thành tại Ngưng Khí a!!” Đệ tử xung quanh bốn phía đều hít vào một hơi lạnh đầy hoảng sợ.
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần có rút lại, lúc này Quỷ Nha đã gây ra một áp lực cực lớn về phía hắn, vượt trội so với lúc trước. Chỉ là mức độ vẫn chưa bằng trận chiến cuối cùng của hắn và thiếu chủ Trần Hằng tại Lạc Trần gia tộc được.
Dù sao đây cũng không phải là sinh tử giao phong, mà tình cảnh lúc đó lại chính là…một sống một chết!
Cho dù có như thế, cho dù không phải sinh tử chiến nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn thua, nếu như không có cơ hội cũng đành, nhưng hôm nay đã có cơ hội thế này thì hắn cũng muốn vị trí đệ nhất đấy!