Dịch giả: nguyenhien - nhóm dịch: HTP
Cả bờ Nam khiếp sợ. Những đệ tử từng biết qua Bạch Tiểu Thuần lúc trước bỗng có cảm giác Bạch Tiểu Thuần trước mặt cực kỳ lạ lẫm, hoàn toàn khác so với người vẫn bắt bọn hắn gọi là Bạch sư thúc ti tiện, khiến người khác muốn đáng cho hắn một trận trước kia.
Từ bờ Bắc truyền tới rất nhiều tiếng hít thở dồn dập. Tất cả đệ tử bờ Bắc đều ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần. Trong lòng mỗi người đều có kinh ngạc vô cùng. Trước đây, trong mắt họ, Bạch Tiểu Thuần nhờ vô sỉ mà chiến thắng mấy trận nhưng hiện giờ, tất cả đều sửng sốt, hít vào mấy ngụm khí lạnh.
Trên sân thượng, hai mắt Trịnh Viễn Đông lộ ra kỳ mang. Các chưởng tọa của mấy ngọn núi ở bên cạnh cũng ngưng trọng. Ánh mắt Lý Thanh Hậu có một tia vui vẻ. Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần vừa có cảm giác tự hào, lại thấy thật ấm áp.
Những trưởng lão còn lại đều trở nên nghiêm trọng.
Giữa không trung, Thượng Quan Thiên Hữu phun máu tươi, trong mắt ánh lên một tia mờ mịt. Hắn không tin nổi là mình lại thua, hơn nữa là hắn đã thua bởi vì xem thường đối phương. Điều này là một sự sỉ nhục lớn đối với hắn, hơn cả vết thương hắn đang mang. Hắn không cam lòng. Tự mắt thấy thân thể mình đang rơi ra khỏi đài chiến đâu, hắn gào lên mấy tiếng thê lương.
“Bạch Tiểu Thuần, trận chiến của chúng ta còn chưa kết thúc!”
Nói xong, hắn cắn lưỡi phun ra một búng máu tươi, dùng mắt thường cũng có thể thấy được tóc hắn đã héo rũ đi một ít. Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết rất nhanh, toàn thân run rẩy. Từ vị trí thiên linh tuôn ra một luồng sáng màu đỏ (huyết quang).
Huyết quang ngập trời, sau đó hóa thành một thanh huyết kiếm!
“Là Bản Mệnh Kiếm trong Thập đại bí pháp!” Có rất nhiều người ngay lập tức nhận ra, hô lên thất thanh.
“Địa sát trận!” Thượng Quan Thiên Hữu liều lĩnh bấm niệm pháp quyết, hướng về Bạch Tiểu Thuần chỉ một cái. Thanh huyết kiếm nổ vang, hóa thành vô số sợi tơ máu đan xen tạo thành một trương võng kiếm bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Những nơi nó đi qua truyền ra tiếng xé gió bén nhọn, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại chỉ ngẩng đầu, nâng tay phải lên chỉ một cái.
Một chỉ này khiến hư vô phía trước hắn trở nên vặn vẹo. Một cái tử đỉnh khổng lồ bỗng xuất hiện, ngưng tụ rất thật, thậm chí đồ án phía trên hiện ra rất rõ ràng như một cái đỉnh thực thụ, không giống chút nào với một cái đỉnh được huyễn hóa ra.
“Tử khí hóa đỉnh! Trời ạ…!”
“Quá chân thực rồi! Đây không phải là Tử khí hóa đỉnh bình thường mà đã đạt tới giai đoạn thứ hai rồi.” Đệ tử của bờ Nam kinh hãi hô lên, nhát là những đệ tử tới từ Tử Đỉnh Phong, thần sắc càng sửng sốt.
Đệ tử bờ Bắc đứng đó cũng nhốn nháo, tất cả đều hít vào khí lạnh. Trong mắt bọn họ, cái tử đỉnh va chạm với huyết sắc kiếm trận tạo thành tiếng nổ đinh tai nhức óc. Thượng Quan Thiên Hữu phun ra một ngụm máu lớn, cười thảm một tiếng sau đó bị cuốn văng ra ngoài.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn như thường. Hắn đứng trên chiến đài, đang nhìn đại đỉnh dần tiêu tán trên bầu trời thì từ trong đám người của bờ Bắc, Quỷ Nha bước ra, ánh mắt chứa đầy dị mang, nhanh chóng bay lên chiến đài.