Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Bạch sư thúc... Đúng là thần nhân!”
“Bạch sư thúc là đang muốn ở trên con đường đối địch với bờ Bắc nhịp nhàng đi đến cùng...” Mọi người của bờ Nam, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đều lộ ra kính nể. Đáy lòng của bọn họ đều thực lòng tin phục tận đáy lòng rồi.
Thậm chí không ít người còn cảm thấy may mắn, cũng may mà họa tinh như Bạch Tiểu Thuần không phải là người bờ Bắc, nếu không, bọn hắn thật không cách nào tưởng tượng lúc này bờ Nam sẽ phải nhận lấy bi thương tới cỡ nào.
“Bờ Nam chúng ta chỉ cần có một Bạch sư thúc là được rồi. Một mình hắn đã có thể làm cho cả bờ Bắc điên cuồng.” Ngày hôm nay, Hứa Bảo Tài đã nhiều lần trợn tròn con mắt, nhưng lúc này gã lại chợt phát hiện, sự cường hãn của Bạch Tiểu Thuần... vĩnh viễn không có phần cuối.
Nhưng bất kể thế nào, lần thiên kiêu chiến này dù mùi vị đã thay đổi nhưng cũng vẫn phải tiếp tục tiến hành. Ngay trong lúc bờ Nam đang kính nể, bờ Bắc lại đang điên cuồng, trận thứ tư của vòng thứ ba đã bắt đầu.
Thượng Quan Thiên Hữu, Quỷ Nha cùng với Bạch Tiểu Thuần, ba người đều đã thắng liên tiếp ba trận, nên lúc này bọn hắn không cần phải lên đài, tiếp tục tiến hành chính là tranh đoạt vị trí thứ bốn, năm, sáu.
Công Tôn huynh muội cùng với Từ Tung đã nhanh chóng đi lên chiến đài, lục tục triển khai quyết đấu. Cuối cùng Công Tôn Vân thắng Công Tôn Uyển Nhi, lại đánh bại Từ Tung, không cần tiếp tục tỉ thí nữa, là người đầu tiên xuống đài, tổng bài danh xếp thứ tư.
Từ Tung cho dù không bằng Công Tôn Vân, nhưng lại giành được thắng lợi trong trận chiến với Công Tôn Uyển Nhi rồi rời khỏi chiến đài, tổng bài danh xếp vị trí thứ năm.
Còn Công Tôn Uyển Nhi, năm trận đều thua, bài danh vị trí thứ sáu.
Ngay sau đó, chính là tranh đoạt vị trí tốp ba thiên kiêu chiến. Đệ tử của hai bờ Nam Bắc đều chú ý xem Bạch Tiểu Thuần, Thượng Quan Thiên Hữu ,Quỷ Nha ba người cuối cùng sẽ có bài danh như thế nào.
Chỉ là mỗi lần mọi người của bờ Bắc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì đều nổi cơn giận dữ. Bọn họ thật sự tán thành Quỷ Nha cùng với Thượng Quan Thiên Hữu, nhưng Bạch Tiểu Thuần, hắn vô sỉ, hắn hèn hạ, cũng đã được bờ Bắc tán thành rồi.
Giờ phút này tất cả hi vọng của bờ Bắc đều đặt vào Quỷ Nha. Theo bọn hắn, Bạch Tiểu Thuần dù cho có âm mưu thủ đoạn gì thì khi đối mặt với lực lượng tuyệt đối, cũng đều bị đánh bại dễ như trở bàn tay.
“Trận thứ nhất, Bạch Tiểu Thuần ,Thượng Quan Thiên Hữu!” Giọng nói của Âu Dương Kiệt dường như cũng bởi vì có sự xuất hiện của Bạch Tiểu Thuần mà đã mất đi âm lãnh, mang theo một tia cảm khái.
Thượng Quan Thiên Hữu đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tàn khốc, cảnh tượng bị Bạch Tiểu Thuần vượt qua trong lần tư cách chiến lúc trước hiện ra ở trong đầu. Trong mắt gã lộ ra băng lãnh, cất bước đi lên chiến đài, gió núi thổi tới làm mái tóc dài của gã tung bay, khiến Thượng Quan Thiên Hữu giờ phút này thoạt nhìn đầy tuấn lãng phi phàm, như một thanh bảo kiếm làm cho vô số đệ tử lộ ra vẻ say mê.
Nhưng mọi người của bờ Nam cũng không dám ủng hộ. Dù sao Bạch Tiểu Thuần cũng là người của bờ Nam, huống hồ thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần quá nhiều. Bọn hắn lo lắng một khi ủng hộ sẽ bị Bạch Tiểu Thuần nhớ kỹ, nguyên một đám chỉ có thể nín nhịn.
Ngược lại, bờ Bắc lúc này rõ ràng lại đang cổ vũ cho Thượng Quan Thiên Hữu. Những tiếng hoan hô này làm cho Thượng Quan Thiên Hữu thấy không được tự nhiên. Gã biết không phải bờ Bắc vì mình, mà chính vì Bạch Tiểu Thuần nên mới hoan hô. Nói cách khác, dù đối chiến với Bạch Tiểu Thuần là một con heo thì bờ Bắc cũng đều vì cái đầu heo đấy mà ủng hộ. Nghĩ như vậy, nên đáy lòng Thượng Quan Thiên Hữu đối với Bạch Tiểu Thuần càng thêm không vui.