Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Trận thiên kiêu chiến này... Ài!” Trên đài cao, chưởng môn Trịnh Viễn Đông bất đắc dĩ lắc đầu, mấy vị chưởng tòa bên cạnh lão cùng đều lắc đầu cười khổ.
Bọn họ đều hiểu, trận thiên kiêu chiến này lẽ ra phải nghiêm túc, nhưng giờ phút này đã hoàn toàn thay đổi mùi vị... Vốn là rất tốt đấy, nhưng bởi vì có thêm ra một tên Bạch Tiểu Thuần, trực tiếp trở nên thúi hoắc rồi.
“Bạch Tiểu Thuần này... Tên của hắn rất tốt, nhưng thật sự một chút thuần khiết cũng không có a.” Chu trưởng lão cười khổ nhìn Bạch Tiểu Thuần đang trốn trong đám người ở phía dưới, lại thoáng nhìn vô số đệ tử của bờ Bắc đang điên cuồng.
“Không liên quan. Bạch Tiểu Thuần này bất hảo như vậy, đã thành kẻ thù của đệ tử bờ Bắc, vậy thì sau này tìm một cơ hội ném hắn tới bờ Bắc đi, có lẽ có thể yên tĩnh được không ít.” Người vừa nói là một bà lão chưởng tòa của bờ Bắc Diên Vĩ Phong, vẻ ngoài đang cười nhưng trong lòng lại không cười nói ra.
Thần sắc của mọi người đều khẽ động, như đang suy nghĩ điều gì. Duy chỉ có Lý Thanh Hậu là quét ánh mắt đồng tình nhìn sang chưởng tòa của Diên Vĩ Phong, y quá hiểu Bạch Tiểu Thuần nên có thể rất chắc chắn nếu đem Bạch Tiểu Thuần ném sang bờ Bắc, như vậy đoán chừng kẻ xui xẻo tuyệt đối không phải là Bạch Tiểu Thuần...
Trong lúc tất cả mọi người ở nơi này đang ngẫm nghĩ thì trận thứ ba của vòng thứ ba đã bắt đầu.
Quỷ Nha đối chiến Từ Tung, Thượng Quan Thiên Hữu đối chiến Công Tôn Uyển Nhi. Hai trận chiến này căn bản là cũng không có gì đáng xem, với sự cường hãn của Quỷ Nha và Thượng Quan Thiên Hữu đã biểu hiện ra lúc trước thì có thể chiến thắng dễ dàng.
Các đệ tử của hai bờ Nam Bắc, thậm chí cả đám người chưởng môn, đều đem toàn bộ ánh mắt đặt ở khu vực thứ ba. Nhìn Công Tôn Vân là người tiến lên trước, khí thế toàn thân bùng phát, tràn ngập vẻ lạnh lùng, rồi nhìn xem Bạch Tiểu Thuần bày ra tư thái của cao thủ từ phía xa, đi lên chiến đài.
Lúc này bờ Bắc không giận dữ rống lên nữa, nhưng từng cái ánh mắt muốn giết người, ngưng tụ mấy vạn sát khí đã rơi lên trên người Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn đầy hãi hùng khiếp vía.
“Ngươi nhận thua đi.” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, nhìn Công Tôn Vân, trong tay nắm ph*t t*nh Đan, vội mở miệng.
Công Tôn Vân lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra vẻ chán ghét, tay áo hất lên. Lập tức từ bên trong ống tay áo của gã có vô số bọ cánh cứng màu đen nháy mắt bay ra, thậm chí từ bên trong y phục của gã, cũng có rất nhiều con rết màu đỏ bò ra dọc theo thân thể, trong nháy mắt đã bao phủ khắp mặt đất xung quanh gã.
Đám con cổ trùng rậm rạp lúc nhúc kia, đủ để làm cho người ta thấy mà giật mình.
“Những cổ trùng này của ta, mặc dù cũng có đực có cái nhưng không phải là thú vật, đan dược của ngươi đối với chúng vô dụng.” Công Tôn Vân bình tĩnh mở miệng. Gã không để cho Bạch Tiểu Thuần tiếp tục nói chuyện, tâm niệm vừa động, lập tức cổ trùng ở bốn phía phát ra tiếng kêu chói tai, trong nháy mắt lao ra, giống như một biển cổ trùng, thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Những con rết ở dưới mặt đất cũng nhanh chóng bò tới gần, mà đám bọ cánh cứng màu đen kia toàn bộ đều bay lên đầy phô thiên cái địa.
Biển trùng này, mỗi một con cổ trùng bên trong đó đều có được lực công kích nhất định, màn sáng phòng hộ mặc dù có thể chống cự lại được một con, nhưng kiêng kị nhất chính là loại công kích dày đặc này. Thậm chí Bạch Tiểu Thuần có thể tưởng tượng được, nếu đối mặt với Công Tôn Vân thì phòng hộ của hắn căn bản là cũng không có được bao nhiêu ưu thế.
“Công Tôn Vân, ngươi đừng ép ta, tranh thủ thời gian nhận thua đi. Ta thật sự không muốn tiếp tục ra tay, ta mà ra tay, ngươi... sẽ liền bị phế đi!” Sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần trắng bệch, lui vội về phía sau, vội vàng hô to.