Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Ở trong khu vực thứ hai, giờ phút này Quỷ Nha đã thu lại hai ngón tay chìa ra. Đối phó với những người khác, gã chỉ cần một chỉ, nhưng Công Tôn Vân ở trước mặt lại có thể chống cự được chỉ thứ nhất của gã.
Giờ phút này Công Tôn Vân sắc mặt tái nhợt, đang lùi về phía sau rất nhanh, đắng chát nhận thua, chống cự được chỉ thứ nhất đã là cực hạn. Gã không thể bị thương quá nặng, mặc dù hắn không tranh được vị trí thứ nhất, nhưng cũng muốn đi tranh vị trí thứ hai.
Công Tôn Vân hướng về phía Quỷ Nha ôm quyền rồi bước xuống chiến đài, quay đầu nhìn sang chỗ của Công Tôn Uyển Nhi, gã nhíu mày.
Quỷ Nha vẻ mặt bình tĩnh, cũng đã rời khỏi chiến đài. Trước khi rời đi cũng quét mắt nhìn sang bên Bạch Tiểu Thuần, sau khi nhìn thấy những tầng phòng hộ kia của Bạch Tiểu Thuần, ở trong mắt gã bỗng có ánh sáng kỳ lạ nhàn nhạt lộ ra.
Đệ tử của bờ Nam ở bên ngoài chiến đài đều cúi đầu... Chính bọn hắn cũng cảm thấy hổ thẹn, triệt để thông cảm cho bờ Bắc.
Đệ tử bờ Bắc điên rồi...
Công Tôn Uyển Nhi cũng phát điên rồi, nàng vừa hét lên vừa đánh về phía Bạch Tiểu Thuần. Dùng tất cả mọi phương pháp, vô số thuật pháp thần thông đều đã đánh ra, nhưng vẫn không cách nào phá vỡ được phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần.
Nhất là một tầng cuối cùng, cái vòng tay màu đen hóa thành chất lỏng bao trùm toàn thân kia. Đây chính là vật bảo vệ tính mạng có thể ngăn cản được một kích của tu sĩ Trúc Cơ. Cho đến một nén nhang sau, Công Tôn Uyển Nhi phun ra một ngụm máu tươi, cả người hư thoát rơi xuống, ánh mắt vô thần nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra tuyệt vọng.
Nàng đang định liều mạng triệu hoán chim phượng đi ra, nhưng Bạch Tiểu Thuần ngó sang nàng một cái, trong tay xuất hiện một viên đan dược, ném qua ném lại ở trong lòng bàn tay...
Công Tôn Uyển Nhi tức giận, gắt gao nắm chặt nắm đấm.
“Nhận thua!!” Nàng biệt khuất mở miệng, trong mắt lộ ra vẻ không phục mãnh liệt.
“Đa tạ, đa tạ. Vẫn là ngươi hiểu rõ đại nghĩa, không có bức ta ra tay!” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần rất vui vẻ, nhưng biểu hiện ra bên ngoài lại bày ra tư thái của cao nhân, ôm quyền hờ hững mở miệng.
Câu này nói ra, mỗi một đệ tử của bờ Nam đều chảy ra nước mắt. Công Tôn Uyển Nhi lại càng tức giận đến nỗi toàn thân phát run, cắn răng rời đi.
Cũng đúng vào lúc này, trận chiến giữa Thượng Quan Thiên Hữu và Từ Tung cũng đã đến hồi kết thúc. Một kiếm của Thượng Quan Thiên Hữu rơi xuống, phát ra ánh sáng kinh thiên. Sau khi hào quang tiêu tán, năm con hung thú ở trước mặt Từ Tung toàn bộ đều uể oải, mà ngay cả gã cũng loạng choạng lùi về phía sau vài bước, ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Thiên Hữu đã lộ ra kính nể.
“Kiếm Linh thân thể quả nhiên là phi phàm!” Khóe miệng của gã tràn ra máu tươi, sau khi chậm rãi nói ra, liền quay người đi xuống chiến đài.
Thượng Quan Thiên Hữu trầm mặc, ánh mắt rơi vào chỗ Quỷ Nha, lóe lên tia sáng. Gã biết rõ, ở chỗ này, đối thủ của mình chỉ có Quỷ Nha!
“Chắc là hắn cũng giống như ta, cảm thấy phải khai chiến với những người khác đều rất là nhàm chán.” Thượng Quan Thiên Hữu thu hồi phi kiếm, ánh mắt quét qua Bạch Tiểu Thuần một cái, khi nhìn thấy phòng hộ trên người hắn thì trong mắt lộ ra khinh miệt, đi xuống dưới chiến đài. Nghênh đón gã, là vô số tiếng hoan hô của bờ Nam.