Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Qúa... Quá mạnh!”
“Quỷ Nha này, sợ rằng ngay cả đệ tử nội môn cũng có thể trực tiếp nghiền ép, chân chính là đệ nhất nhân dưới Trúc Cơ!”
“Loại Ngưng Khí có chiến lực đỉnh phong này, nhất định là đã đụng chạm đến cảnh giới niệm, nhất định là như vậy. Chỉ có thể có cái niệm thần bí khó dò kia, mới có thể có được loại lực lượng kinh khủng này!” Dù là bờ Nam, hay là bờ Bắc, sau giây phút yên tĩnh ngắn ngủi, đều thấp giọng truyền ra tiếng nghị luận.
Dường như vào thời điểm này không ai dám lớn tiếng mở miệng. Cả đám thiên kiêu của bờ Bắc đều phức tạp, dù là ai cũng đều không muốn ở trong thời đại của mình xuất hiện cường giả như thế này. Bên bờ Nam, Thượng Quan Thiên Hữu trầm mặc, tim của gã đã không còn bình tĩnh, cảm giác như Quỷ Nha này đánh bại thiên kiêu, giống như là thiên kiêu đánh bại đệ tử tầm thường.
Rất hiển nhiên, giữa Quỷ Nha cùng với thiên kiêu, căn bản là không cùng một cấp độ.
Bạch Tiểu Thuần cũng thấy hoảng sợ run rẩy. Đối phương chỉ mới ra tay có hai lần, nhưng mỗi lần đều làm cho tất cả mọi người rung động.
Giờ phút này đã lựa chọn ra được tốp sáu, bờ Bắc có bốn người, bờ Nam có hai người, theo thứ tự là Thượng Quan Thiên Hữu, Bạch Tiểu Thuần, Quỷ Nha, Công Tôn huynh muội cùng với Từ Tung.
Lúc này, những đệ tử đã từng biết rõ về thiên kiêu chiến đều hiểu, vòng thứ ba tiếp theo cũng chính là một vòng cuối cùng. Ở vòng này, tất cả mọi người tiến vào tốp sáu đều phải lần lượt giao chiến với từng đối thủ, căn cứ vào số chiến thắng mà lựa chọn ra thứ tự.
Nếu có thể toàn thắng cả năm trận thì dĩ nhiên chính là đệ nhất!
Ngàn năm qua, mỗi một lần đều là bên trong bờ Bắc xuất hiện dạng đệ tử quét ngang hết thảy này, lấy được vòng nguyệt quế. Lần này, đệ tử ngoại môn của bờ Bắc đều hiểu, Quỷ Nha... Chính là loại người này, hơn nữa so với những người trước thì còn cường đại hơn rất nhiều.
bờ Nam trầm mặc. Nếu không có Quỷ Nha, thì bọn hắn cảm thấy Thượng Quan Thiên Hữu vẫn còn có hi vọng, nhưng lúc này nhìn lại, Thượng Quan Thiên Hữu rất khó có thể đi tranh vị trí thứ nhất.
“Thứ hai cũng được...” Đám đệ tử của bờ Nam đều cảm thán, cũng có không ít ánh mắt rơi lên trên người Bạch Tiểu Thuần. Với Bạch Tiểu Thuần, mỗi người bọn họ đều không biết nói ra cảm giác gì, thậm chí dù cho bọn hắn có suy nghĩ như thế nào cũng đều không có ấn tượng Bạch Tiểu Thuần ra tay, dường như từ lúc hắn bắt đầu gia nhập sơn môn, còn chưa có đánh nhau cùng với bất cứ người nào.
Ấn tượng duy nhất, là hắn ở trong sự truy sát của Lạc Trần gia tộc mà còn sống trở về. Trừ đó ra, liền không có...
Trong trầm mặc, đáy lòng không ít người đã buông tha. Bọn hắn biết, lần này bờ Nam lại thua, thua tổng số người trong tốp mười, cũng thua vị trí thứ nhất.
So với bờ Nam, giờ phút này đám đệ tử ngoại môn của bờ Bắc đều phấn chấn, trong mắt lộ ra chờ mong, lại càng có cả hung tàn. Bọn hắn đều nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
“Hẳn là quy tắc sẽ không thay đổi. Lần này, Bạch Tiểu Thuần nhất định thê thảm!”
“Không sai. Dựa theo quy tắc thì hắn phải chiến cùng với tất cả mọi người. Nói cách khác... Bờ Bắc ta có bốn vị thiên kiêu, mỗi một người đều có thể hung hăng chà đạp hắn một phen, phát tiết nỗi nhục mà người này đã đem đến cho bờ Bắc chúng ta!”