Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Thầy trò hai người Bắc Hàn Liệt rời đi, đám đệ tử ở bên chiến đài giữa hai bờ Nam Bắc, giờ phút này đều trợn mắt há mồm, trong đầu từng người đều ù ù, không biết nên nói cái gì, trong đầu đều là một màn hình ảnh cái con Đại Cẩu kia bò lên trên người Bắc Hàn Liệt...
Không chỉ có bọn hắn lúc này đang bối rối, mà ngay cả chưởng môn cùng với chưởng tọa của tất cả các ngọn núi ở trên đài cao, và cả những trưởng lão kia, từng người lúc này đều giống như choáng váng, ngơ ngác nhìn xuống Bạch Tiểu Thuần vẻ mặt vô tội đang đứng ở trên chiến đài.
Chu trưởng lão cũng ở trong đó, thân hình của lão run rẩy, tròng mắt đã phồng cả lên, ánh mắt phức tạp... Ngay cả con chim phượng ở giữa không trung kia, giờ phút này cũng kêu lên vài tiếng, bộ dáng rất muốn nói cho tất cả mọi người biết rằng lúc trước nó không có vu oan cho Bạch Tiểu Thuần.
Hồi lâu, bờ Nam truyền ra vô số âm thanh hít thở. Tất cả đệ tử ngoại môn của bờ Nam, ở trong khoảnh khắc này, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đều lộ ra vẻ cổ quái cùng líu lưỡi.
Tất cả nữ đệ tử, từng người mặt đỏ bừng, vẻ mặt khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đều đã cổ quái đến cực hạn, cũng có không ít người trực tiếp hứ lên một tiếng rồi đi ra ngoài.
Nhưng so với các nàng, những người cảm thông nhất vẫn là những nam đệ tử kia. Ở trong khoảnh khắc này, hầu như tất cả mọi người theo bản năng đều quắp chân lại, cảm thấy trên trán có mồ hôi lạnh, thậm chí trong lòng đều đồng tình với Bắc Hàn Liệt rồi.
“Bạch... Bạch sư thúc... Thần nhân!! Bắc Hàn Liệt kia... Đoán chừng cả đời này đều sẽ lưu lại oán hận...”
“Ngàn vạn lần không thể trêu chọc Bạch sư thúc. Hắn... Hắn thật sự là quá tà môn rồi!”
“Đan dược này không phải là miếng mà con chim phượng của Chu trưởng lão nuốt vào hay sao? Viên thuốc này có thể làm cho hung thú đ*ng d*c... Ta thật sự không cách nào tưởng tượng ra được, đến cùng Bạch sư thúc căn cứ vào nguyên nhân gì để... luyện chế ra viên thuốc này!”
Rất nhanh, phía bờ Nam đã bộc phát ra âm thanh xôn xao. Mặc kệ là Bạch Tiểu Thuần đã dùng thù đoạn gì, dù sao cũng đại biểu cho bờ Nam giành chiến thắng. Phải biết rừng từ lúc bắt đầu thiên kiêu chiến đến nay, đây là lần thứ hai bờ Nam giành được chiến thắng. Điều này làm cho tất cả đệ tử của bờ Nam thấy không được tự nhiên, nhưng đồng thời cũng đều vì Bạch Tiểu Thuần mà hoan hô reo hò khen hay.
Thượng Quan Thiên Hữu lau xuống mồ hôi lạnh, cho dù lúc trước gã có xem thường như thế nào, nhưng lúc này khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần cũng đều hít vào một ngụm khí. Gã nghĩ tới cảnh tượng thê thảm của Bắc Hàn Liệt lúc trước, suy nghĩ nếu đổi lại là mình... Gã không dám nghĩ tiếp nữa rồi.
Chu Tâm Kỳ sớm đã sớm trống mắt líu lưỡi, trong đầu ong ong.
Nhưng ngay sau đó, âm thanh xôn xao mãnh liệt, giống như là lôi đình giáng xuống, từ trong đám đệ tử của bờ Bắc bạo phát đi ra. Loại xôn xao này, loại nổ vang này, trước đó chưa từng có. Cho dù là lúc trước bờ Bắc có thắng liên tiếp nhiều trận, khí thế như cầu vồng, cũng còn xa mới bằng được bây giờ.