Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ngay khi Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn lên, thì một trong năm ngũ đại thiên kiêu bờ Bắc, Bắc Hàn Liệt bỗng nhiên chợt mỉm cười, gã vốn tuấn lãng, lúc này mỉm cười như vậy khiến cho không ít nữ đệ tử bờ Nam lộ ra ánh nhìn khác lạ trong mắt.
Gã tươi cười vỗ nhẹ lấy Dạ Hành Thú với bộ dáng dữ tợn hung ác đang nằm sấp bên cạnh rồi bước về phía trước. Mà Dạ Hành Thú kia cũng nhoáng một cái, ánh mắt lóe lên u quang mà đứng dậy.
Ngay khi đại cẩu này vừa đứng lên, không ít đệ tử bờ Nam nhìn thấy không kìm được tiếng kinh hô.
Lúc đứng dậy thân thể Dạ Hành Thú cao hơn một trượng, toàn thân cứng rắn như ẩn chứa một lực lượng vô cùng lớn bên trong, cái đầu to lớn, hàm răng há ra để nhiễu từng dòng nước dãi chảy xuống qua khóe miệng, bộ lông đen xù nhìn qua càng thêm hung mãnh.
Hơn nữa, bốn chân của nó còn to hơn cả bắp đùi người bình thường, dọc chân còn lộ ra một cây gai xương. Nó nhún người một cái liền nhảy thẳng lên trên chiến đài rồi ngửa mặt lên trời rống lớn một tiếng.
Một tiếng rống này tựa như hóa thành sóng âm quay cuồng tám hướng khiến cho không ít hung thú bên cạnh mỗi đệ tử bở Bắc đều không ngừng run rẩy, như chúng nó đang bái kiến Vương giả của loài mà không dám ngẩng đầu lên.
Bắc Hàn Liệt mang theo vẻ tươi cười đi lên chiến đài, ánh mắt lướt qua đám người bờ Nam.
“Bờ Bắc, Bắc Hàn Liệt, không biết là vị đồng môn nào đối chiến cùng ta?”
Lời hắn truyền ra, con Đại Cẩu bên cạnh không ngừng nhiễu nước dãi xuống chợt lóe lên tia hung tàn sắc lạnh trong ánh mặt, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy hàm răng của nó dài ra không ít. Nhìn thấy hung thú như vậy, bất kì kẻ nào cũng đều mất đi chiến ý, hơn nữa lúc này nhìn qua con hung thú này còn thè lưỡi dài ra đầy vẻ hung tàn vô cùng rõ ràng.
Nhìn người bên mình vẫn còn chưa xuất chiến, đám đệ tử bờ Nam cũng chợt trầm mặc. Lúc này Bạch Tiểu Thuần bên trong đám đệ tử bờ Nam nhìn nhìn Bắc Hàn Liệt, lại nhìn con Đại cẩu kia chút ít, hai mắt xoay tròn, thần sắc cũng chợt cổ quái, rồi hắn ho nhẹ một tiếng, ngạo nghễ bước ra.
Hắn bước ra, toàn bộ ánh mắt đệ tử bờ Nam cũng chợt nhìn về phía hắn đầy vẻ chờ mong. Mà con Dạ Hành Thú to lớn lúc này đã đưa hai mắt u tối lập lòe nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần nơi này.
Bạch Tiểu Thuần bày ra cái bộ dáng cao thủ, cằm hất về phía trước, bước lên chiến đài. Xa xa trên bầu trời, dường như con chim của Chu trưởng lão cũng đang tập trung chú ý tới Bạch Tiểu Thuần.
"Bờ Nam, Bạch Tiểu Thuần!" Lên đài chiến đấu, Bạch Tiểu Thuần vừa mới nói xong thì Dạ Hành Thú cũng đột nhiên gầm nhẹ lên một tiếng, ánh mắt hung tàn như hóa thành sát khí mà nuốt chửng lấy hắn.
“Bạch Tiểu Thuần? Nghe nói ngươi chính là đệ nhất Tư cách chiến bờ Nam?” Ánh mắt Bắc Hàn Liệt nhìn qua trang phục trên người Bạch Tiểu Thuần, không chút che giấu vẻ cười nhạo trong mắt.
“Ngươi là Bắc Hàn Liệt đúng không? Ta cho ngươi một cơ hội nhận thua!” Thấy con Đại Cẩu đang hung hăng nhìn mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng run rẩy nhưng hắn vẫn cố gắng duy trì cái bộ dáng cao thủ kiêu ngạo như mây trắng trên bầu trời của mình.
"Nhận thua?" Bắc Hàn Liệt nghe vậy sững sờ. Sau đó gã ngẩng đầu cười lớn như thể vừa nghe được một chuyện gì đó vô cùng buồn cười, trong ánh mắt cũng dần nổi lên sát khí.
“Có ý tứ, nhiều năm như vậy, chỉ có ngươi là đệ tử ngoại môn duy nhất dám nói vậy với ta.” Bắc Hàn Liệt nâng tay phải lên, đang muốn bấm niệm pháp quyết điều khiển Dạ Hành Thú.