Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Vào lúc Chu Tâm Kỳ đang hoảng sợ, thì phía sau nàng một lần nữa lại có tiếng gió truyền đến. Chu trưởng lão cất bước đi nhanh, nở nụ cười, lúc đi ngang qua bên cạnh Chu Tâm Kỳ còn hướng về phía nàng nhẹ gật đầu.
Đồng thời, dùng cái bộ dạng mỉm cười này, lại truyền ra âm thanh giống như hung thần ác sát.
“Bạch Tiểu Thuần, lão phu lại cải biến chủ ý rồi. Sau khi bắt được ngươi, trước tiên sẽ bỏ đói một tháng, sau đó nhốt ngươi cùng với đám chim phượng, còn giam cùng với số lượng lớn hung thú nữa!”
Chu Tâm Kỳ có chút ngây ngốc. Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần ở phía trước truyền đến âm thanh thê lương thảm thiết.
“Lý thúc cứu mạng, Chưởng môn thân sư huynh cứu mạng, sư tôn cứu mạng a. Ta không muốn nhịn đói, không muốn giam cùng một chỗ với chim phượng, hung thú a...” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, lúc này hắn đã sợ hãi đến cực hạn, đầy trong đầu đều là những hình ảnh mà Chu trưởng lão nói ra, càng nghĩ lại càng run rẩy, vừa kêu thảm thiết vừa chạy nhanh hơn. Oanh một tiếng đã trực tiếp lao ra, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Phía trước hắn, Lữ Thiên Lỗi toàn thân hóa thành một đạo thiểm điện, bay nhanh đi về phía trước. Đoạn đường này lúc đầu rất nhẹ nhàng, nhưng dần dần lại khó khăn lên, nhất là khu vực trước mắt gã, tràn đầy phong nhận. Những phong nhận này cực kỳ sắc bén, chỉ cần tốc độ của gã nhanh hơn một chút là lập tức giống như biến thành nam châm, sẽ đem những phong nhận kia toàn bộ hút đến.
Gã tận mắt nhìn thấy một con khôi lỗi bị bản thân ném ra, bởi vì tốc độ quá nhanh mà nháy mắt đã bị những phong nhận kia trực tiếp làm cho chia năm xẻ bảy. Gã nhìn mà sắc mặt đại biến, lúc này không thể không giảm bớt tốc độ. Sau nửa ngày mới tìm được một cái tốc độ chuẩn, giữ vững tốc độ đó mà đi về phía trước.
Phía trước gã, đã nhìn không thấy bóng dáng của Thượng Quan Thiên Hữu. Thượng Quan Thiên Hữu kia có tư chất tuyệt thế, lúc đi qua mảnh khu vực mà Lữ Thiên Lỗi đang ở, lại hóa thành hư vô, xuyên thẳng qua, không làm cho bất cứ mảnh phong nhận nào chú ý, khiến cho Lữ Thiên Lỗi vốn có chênh lệch không lớn với Thượng Quan Thiên Hữu đầy lòng oán hận.
“Không phải là có được pháp thuật không gian hay sao, có gì đặc biệt hơn người đâu. Chờ ta đi qua khỏi nơi đây, đệ nhất... Nhất định là ta!” Lữ Thiên Lỗi thở sâu. Giờ phút này gã đã không để Chu Tâm Kỳ vào trong mắt, gã cho rằng chỉ còn duy nhất Thượng Quan Thiên Hữu là có thể tranh giành vị trí đệ nhất với mình.
Nhưng khi gã dừng chân thở ra một hơi, chậm rãi thong dong ở trong mảnh khu vực này, chuẩn bị lao ra để sau đó một bước lên trời, thì đột nhiên ở phía sau gã có cuồng phong nổ vang mà đến.
Tiếng gió quá lớn, khiến cho những cái phong nhận đang trôi nổi ở bốn phía kia, từng cái một đều rung rung. Lữ Thiên Lỗi nhìn mà chấn động, nhưng ngay sau đó liền kinh hỉ đứng lên.
“Hặc hặc, đích thị là Chu Tâm Kỳ đuổi tới. Con nhỏ ngốc này, nàng tiến vào nơi đây tốc độ càng nhanh thì sẽ hấp dẫn phong nhận càng nhiều, mà ta cũng có thể nhân cái cơ hội này mà nhanh chóng lao ra!” Lữ Thiên Lỗi vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy ở sau lưng có một cái thân ảnh nhỏ gầy giống như là bôn lôi, nháy mắt đã vọt vào cái mảnh khu vực phong nhận này, lại trực tiếp lao qua ba thành phạm vi, cách chỗ Lữ Thiên Lỗi đang đứng không đến ngàn trượng.
Bởi vì tốc độ quá nhanh, khiến cho phong nhận ở bốn phía trong chớp mắt nhất tề hướng về phía thân ảnh ấy mà gào thét. Phong nhận quá nhiều, vô tận phong nhận ở bên trong phạm vi mấy ngàn trượng đều phá không mà đi. Trong khoảnh khắc, gần như đã tạo thành một cái vòi rồng phong nhận.