Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần nghe được tiếng gầm giận dữ như vậy thì lại càng hoảng sợ, vội vàng quay đầu lại, liếc mắt đã thấy được Chu trưởng lão bộ dáng xung phong liều chết lao đến. Ánh mắt của hắn trợn trừng, chỉ cảm thấy hồn phi phách tán.
Nhất là bộ dáng hung thần ác sát của Chu trưởng lão, mấy lời mà lão rống ra mặc dù không phải là muốn mạng của Bạch Tiểu Thuần, nhưng lại khiến cho hắn tự mình cảm nhận được sự đau khổ của con chim phượng kia. Loại chuyện này, Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới chuyện con chim phượng kia hầu như cả ngày đều đem chim ở Hương Vân Sơn chơi một cái, ngay cả Linh Vĩ Kê cũng không buông tha, hắn liền có cảm giác sợ nổi cả da gà.
Trong đầu hắn không khỏi có chút suy nghĩ ảo tưởng, đem chim phượng thay thế bằng bộ dáng của mình. Đồng tử của hắn mãnh liệt bành trướng, cả người run rẩy, quay đầu cấp tốc chạy vội.
Mặc dù hắn không nhát gan, mặc dù chỉ sợ chết, nhưng... Giờ phút này hắn đột nhiên hiểu ra, trên thực tế ở trên thế giới này còn có những chuyện so với chết còn kinh khủng hơn, ví dụ như mình biến thành chim phượng...
“Sư huynh cứu ta, ta không muốn là chim!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, lập tức phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Trịnh Viễn Đông đứng ở trên đài cao vội ho một tiếng, giả vờ như không nghe thấy.
Dưới sự k*ch th*ch mãnh liệt này, Bạch Tiểu Thuần liên tục kêu thảm, tốc độ thoáng một cái bộc phát, oanh một tiếng trực tiếp chạy vội, gần như là xuất hiện tàn ảnh, trong chớp mắt đã đuổi theo ngay sau đám đệ tử đang chạy ở đằng trước. Những đệ tử này chỉ cảm thấy có một trận gió thổi qua bên người, giật mình ngẩng đầu lên thì chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Bạch Tiểu Thuần ở phía xa xa.
“Cái này... Đây là cái tốc độ gì!” Tất cả bọn hắn đều hoảng sợ, nhưng ngay sau đó, bọn hắn lại nhìn thấy thân ảnh của Chu trưởng lão, cũng đang gào thét bay qua, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần cấp tốc đuổi theo.
Cảnh tượng này, lập tức khiến cho những đệ tử này đều hít vào một ngụm khí.
Những đệ tử ngoại môn đứng ở bên ngoài cầu đá quan sát cũng đều mở to mắt, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
“Bạch Tiểu Thuần này rõ ràng lại nhanh như vậy!”
“Xem ra bị đuổi giết có hiệu quả thật sự không phải bình thường...”
Trong lúc mọi người đang xôn xao, thì Bạch Tiểu Thuần lại đang khóc không ra nước mắt. Hắn ủy khuất đã đến cực hạn, giờ phút này đang liều mạng chạy như điên, rất nhanh đã vượt qua một tên lại một tên đệ tử. Những tên đệ tử bị hắn vượt qua đều hít vào một ngụm khí, không cách nào tin vào tốc độ của Bạch Tiểu Thuần, thậm chí còn có một tên không phục, cũng nghiến răng chạy như điên, nhưng cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng xa.
“Chết tiệt, hắn như thế nào lại giống như con chuột bị giẫm phải đuôi vậy!”
Giờ phút này, đám đệ tử ở trong lẫn ở bên ngoài, tất cả đều bị tốc độ của Bạch Tiểu Thuần làm cho rung động. Ngay cả đám người chưởng môn ở trên đài cao cũng phải trợn mắt há mồm, giờ khắc này đều bị tốc độ của Bạch Tiểu Thuần làm cho giật mình.
“Ách... Chính là chưởng môn cao minh!” Lý Thanh Hậu cười khổ, hướng về phía Trịnh Viễn Đông nói.