Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Trịnh Viễn Đông không thể không chú ý tới Bạch Tiểu Thuần, dù sao trong lúc tất cả mọi người dưới này đều xôn xao thì Bạch Tiểu Thuần vẫn cứ đứng cạnh pho tượng, bày ra cái dáng điệu tiền bối khiến cho cái khí chất trên người hắn hoàn toàn khác biệt hẳn với mọi người.
“Đứa nhỏ Bạch Tiểu Thuần này cũng đã đến Ngưng khí tầng tám rồi, hơn nữa hắn cũng đã từng cửu tử nhất sinh trong trận chiến Lạc Trần gia tộc.Ta xem ra hôm nay kẻ này hẳn có thể nằm trong mười thứ hạng đầu tiên, không chừng còn có hi vọng tranh đoạt vị trí năm thứ hạng đầu cũng nên.”Một vị Trưởng lão trên đài cao chợt mỉm cười nói.
“Không sai, kẻ này tạo nghệ thảo mộc không tầm thường, một thân luyện thể lại càng kinh người, nói không chừng trong trận chiến tranh đoạt này có thể trở thành Hắc mã.”
Nghe mọi người nói vậy, Lý Thanh Hậu và Trịnh Viễn Đông đều cảm thấy da mặt có chút sáng láng, hai người cùng cười ha hả.
“Đứa nhỏ này lại không giống người khác cho lắm, tín niệm của hắn rất mạnh, nếu so sánh thì vượt xa đám người cùng trang lứa.Năm đó lúc ta dẫn hắn lên núi từng hỏi vì sao hắn muốn tu hành, hắn trả lời ta là vì hắn muốn Trường sinh.”Lý Thanh Hậu cười mỉm nói. Lúc y nhìn về Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lộ ra vẻ nhu hòa, y cũng đã đổi lấy pháp bảo hộ thân cho Bạch Tiểu Thuần rồi, chuẩn bị đợi trận chiến tranh đoạt tư cách bờ Nam này kết thúc sẽ đưa cho hắn.
“Mọi người vẫn là không nên khen ngợi hắn.Đứa nhỏ này tuy là sư đệ của ta, nhưng mà Thanh Hậu cũng hiểu rõ, tính cách kẻ này bất hảo, còn cần rèn luyện nhiều.Bất quá tâm tính hắn thuần lương, tính cách không phách lối kiêu ngạo, cũng rất đáng khen.”Chưởng môn cũng cười cười.Mặc dù nói vậy, nhưng mọi người xung quanh vẫn nhìn ra được ý tứ mong chờ của Trịnh Viễn Đông.
Ngay khi mọi người còn đang chuyện trò trên đài cao, thì Bạch Tiểu Thuần lúc này đang đứng cạnh pho tượng dưới quảng trường, nhìn qua Lữ Thiên Lỗi cao ngạo vô cùng, nhìn Thượng Quan Thiên Hữu khiến cho vô số đệ tử hâm mộ phải hú hét, hắn cũng cảm thấy có chút kinh hãi.
Toàn thân Lữ Thiên Lỗi đều đầy tia chớp, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy thì nhớ tới một màn sét đánh mấy bữa trước mà da đầu run lên. Thượng Quan Thiên Hữu đầy phúc trạch với thanh cổ kiếm không chút tầm thường, toàn thân tàn ra khí thế động trời càng khiến cho Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi lạnh.
Hắn cảm thấy hai người kia thật sự cũng quá cường hãn rồi.
Chỉ là khi nghĩ tới thân phận mình, Bạch Tiểu Thuần cũng vội vàng ho khan lên một lần nữa, rồi mỉm cười gật gật đầu, trong mắt đầy tán thưởng.
“Thiên kiêu càng nhiều, chứng tỏ Linh Khê Tông ta càng cường đại. Ta là Quang Vinh đệ tử, là sư đệ của Chưởng môn, không thể lại đi so cao thấp với đám tiểu bối này. Bọn họ là tương lai của tông môn, ta không thể khi dễ bọn họ được.Ừm, nếu như so thì cũng nên đợi những Thiên kiêu này tiến vào nội môn tông môn rồi mới tính!”Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm xong, cũng lộ ra một bộ dáng vui mừng.
Người tới càng ngày càng nhiều, những đệ tử ngoại môn là Ngưng khí tầng tám thì đều bẻ ngón tay rặc rặc, một số đệ tử có tu vi chưa tới, nhưng trận chiến tranh đoạt tư cách là một sự kiện trọng đại nên bọn hắn cũng muốn đến quan sát ít nhiều.
Toàn bộ ba ngọn núi bờ Nam lúc này có chừng hơn một ngàn đệ tử ngoại môn Ngưng khí tầng tám đều tập trung toàn bộ bên trong sơn cốc này.Trong đó cũng không thiếu người Bạch Tiểu Thuần còn chưa từng nhìn thấy qua, dù sao thì không phải ai cũng ưa thích náo nhiệt, cũng có một số người yêu thích cô độc.Tuy là vậy nhưng những người này tu hành, cũng là muốn nhân sự kiện trọng đại như hôm nay để bỗng chốc mà trở nên nổi tiếng.