Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Một ngàn năm nay, bờ Nam luôn luôn bị bờ Bắc chèn ép.Mỗi lần đến trận chiến thiên kiêu ngoại môn, đệ tử bờ Bắc đã chiếm hơn phân nửa mười vị trí đầu, việc này khiến cho bờ Nam không thể ngóc mặt lên được. Còn vị trí thứ nhất càng không cần bàn tới, ngàn năm qua luôn là nằm trong tay bờ Bắc đấy.
Trong này, nguyên nhân chính là bờ Bắc có bốn ngọn núi tồn tại trong khi bờ Nam chỉ có ba ngọn. Nhưng một ngàn năm trước, địa vị ba ngọn núi bờ Nam này lại hoàn toàn trái ngược với bây giờ, cho dù luyện linh hay luyện dược cũng đều là trụ cột trong tông môn, không người nào dám coi thường, còn kiếm tu Thanh Phong sơn được xưng là chiến lực mạnh nhất trong các ngọn núi của Linh Khê Tông.
Nhưng ngày nay, vì vài nguyên nhân mà vị thế lại hoàn toàn nghịch chuyển, vị thế bờ Bắc tăng cao, mỗi lần thắng lợi còn dành thêm nhiều tài nguyên lớn khiến cho sức chiến đấu tổng thể càng mạnh. Hơn nữa phương pháp tu hành của bờ Bắc và bờ Nam cũng hoàn toàn khác hẳn nhau càng khiến cho tông môn bên ngoài cùng với đám gia tộc tu chân khi nhận định về Linh Khê Tông đều cho rằng bờ Bắc mạnh mẽ như đóng vai trò chủ đạo.
Linh Khê Tông, bờ Nam ngự vật, bờ Bắc ngự thú!
Cũng giống như sở học nhập môn của Bạch Tiểu Thuần chính là Tử Khí Ngự Đỉnh công, còn nhập môn của bờ Bắc hẳn nhiên là Thông Thiên Ngự Tượng công!
Vì lẽ đó mà Vạn Dược Các tại Hương Vân sơn không chỉ có ngũ thiên thảo mộc, mà còn có ngũ thiên Linh thú!
Nhưng trong ngàn năm đối chiến giữa hai bờ Nam Bắc, bờ Nam liên tục thất bại.Đặc biệt là lần cách đây nửa giáp trước, trong mười vị trí đầu tiên chỉ có một đệ tử bờ Nam duy nhất lọt vào được khiến cho toàn bộ chưởng lão và ba vị chưởng tòa bờ Nam dồn dập phẫn nộ.Đành phải tự mình ra mặt, mới xuất hiện được ba người Thượng Quan Thiên Hữu thiên kiêu như vậy.
Thượng Quan Thiên Hữu, Lữ Thiên Lỗi và Chu Tâm Kỳ chính là đòn sát thủ mà bờ Nam chuẩn bị lần này. Ba người đều được ba vị chưởng tòa thu làm đệ tử, dốc lòng bồi dưỡng, tu vi lúc này chỉ mới Ngưng khí tầng tám nhưng chiến lực có thể chiến thắng không ít đệ tử nội môn.
Mà Thượng Quan Thiên Hữu càng thêm kinh người, am hiểu Hư Không chi pháp, được nhận định là đệ nhất ngoại môn thiên kiêu bờ Nam.
Lữ Thiên Lỗi am hiểu Lôi đạo cũng không tầm thường, lôi pháp kinh người đến cả sư tôn gã là Hứa Mị Nương cũng tán thán không ngớt. Còn dám khẳng định Lữ Thiên Lỗi nhất định chiếm được một vị trí trong danh sách mười vị thiên kiêu đứng đầu hai bờ Nam Bắc lần này.
Về phần Chu Tâm Kỳ, bình thường nàng này thường hiển lộ tạo nghệ về dược thảo của mình, nhưng pháp thuật của nàng là do một thân Lý Thanh Hậu truyền dạy, cường hãn không kém.
Những chuyện này Bạch Tiểu Thuần biết được từ Hứa Bảo Tài, nghe được trong lòng cũng có chút bất cam, cảm thấy bờ Bắc quả thực quá khi dễ người khác.
“Chờ sau này ta Trúc cơ, sau đó qua bên đám đệ tử ngoại môn bờ Bắc một chuyến, xử lý sạch sẽ cái uy phong của bọn họ!” trong lòng Bạch Tiểu Thuần đầy hào hùng ngạo nghễ. Nhưng cái danh xưng tư cách bờ Nam chiến hay là tư cách Thiên kiêu chiến thì hắn lại không có chút hứng thú nào cả.
Loại chuyện tình đánh đánh giết giết, Bạch Tiểu Thuần không cảm thấy phù hợp với thân phận mình. Hắn là Quang vinh đệ tử, là sư đệ của Chưởng môn, bối phận của hắn không giống với đám người kia, cho nên Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không nên đi tranh đoạt cùng đám vãn bối.
“Vạn nhất tranh đoạt không nổi thì làm sao đây chứ?Như vậy không khiến cho Chưởng môn sư huynh mất hết mặt mũi sao, tốt hơn là ta không nên đi.”Bạch Tiểu Thuần vội ho lên một tiếng, cảm thấy bản thân vì chưởng môn sư huynh, vì tông môn mà hi sinh như vậy, hắn có thể đến thắp cho sư tôn nén nhang kể khổ một chút được rồi.