Dịch giả: nguyenhien - nhóm dịch: HTP
Trong lòng Trương Đại Bàn cũng sốt ruột, sau khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói thì thấy cũng phải, vì vậy vội vàng gật đầu đồng ý.
“Đúng đung! Sư tôn ta cũng nói, có thất bại nhất định sẽ có thành công. Cửu sư đệ, ngươi màu về phòng thử Linh đi.” Trương Đại Bàn ho khan, ra vẻ trấn định bảo.
Bạch Tiểu Thuần quay người đi nhanh. Về tới phòng, hắn liếc nhìn phi kiếm trong tay, nhíu mày lo lắng kết quả không như ý sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Trương Đại Bàn. Hắn không bỏ thời gian thử mà bấm niệm pháp quyết, lấy nồi quy văn ra ngay lập tức.
“Đại sư huynh đã chịu nhiều áp lực, bây giờ vất vả lắm mới lấy lại được niềm tin, không thể để huynh ấy lại thất vọng rời đi được.” Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, lấy ra nhất sắc hỏa (lửa một màu), cầm thanh kiếm không thử linh ném thẳng vào trong nồi.
Tia sáng trắng lóe lên một lần nữa, sau đó hắn thu nồi quy văn lại, cầm thanh phi kiếm màu bạc, nghiến nghiến hàm răng. Linh khí trong cơ thể ầm ầm tuôn ra dung nhập vào trong thanh kiếm. Tia sáng trắng nhanh chóng ro rút lại, cuối cùng tạo thành một đạo quang văn màu trắng.
“Thành công rồi!” Bạch Tiểu Thuần vui mừng. Hắn không để ý thanh phi kiếm được Trương Đại Bàn luyện Linh thành công hay là do mình, vội vàng mở cưa bước ra.
“Đại sư huynh, thanh công rồi. Ngươi thật lợi hại!”
Trong sân, Trương Đại Bàn lo lắng, tinh thần khẩn trương khiến khuôn mặt cũng trở nên cứng nhắc. Sau khi thấy Bạch Tiểu Thuần thì toàn thân run lên. Lúc nhìn thấy ngân quang văn trên phi kiếm trong tay Bạch Tiểu Thuần, hắn vỗ mạnh vào đùi, sau đó giơ lên trời cười lớn.
“Thế nào, thế nào!”
“Ta đã nói trước rồi mà. Là do lúc trước không khống chế tốt lực lượng mà thôi. Tại Tử Đỉnh Sơn đã thành công ba món vũ khí rồi, ngay cả sư phụ cũng nói ra co thiên phú cực cao. Cửu sư đệ, lần này thành công rồi!” Trương Đại Bàn vô cùng kích động, cầm phi kiếm Bạch Tiểu Thuần đưa cho, hớn hở ngắm nghía.
Bạch Tiểu Thuần đứng một bên, ánh mắt vui mừng. Thấy Trương Đại Bàn phấn khởi như thế, hắn cũng hít một hơi thật sâu, nhìn Trương Đại Bàn đang vung tay nói lớn.
“Hôm nay sư huynh thật cao hứng, ta sẽ luyện Linh thêm một lần cho ngươi.”
“Đại sư huynh, hay là để tới lần sau đi…”, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không ổn. Trong trí nhớ của hắn, đối với việc luyện linh, tông môn có rất nhiều điều kiêng kỵ.
“Không sao.” Trương Đại Bàn không giai thích, cầm lấy thanh phi kiếm với tinh thần phấn chấn, bắt tay ngay vào việc luyện Linh.
Lần luyện Linh thứ hai này khó khăn hơn nhiều so với lần trước. Khoáng thạch đều bị hắn dùng hết, thân thể cũng run rẩy, liên tục nuốt đan dược vào người mới miễn cưỡng huy động lực lượng thiên địa dung nhập vào trong thân kiếm. Tới lúc thanh kiếm tỏa ra hào quang sáng lóng lánh, Trương Đại Ban mệt mỏi ngồi xuống đất, thở hổn hển. Ánh mắt hắn lộ ra một tia hưng phấn, vội đưa thanh kiếm cho sư đệ.
“Ngươi thử lại lần nữa xem!”
Bạch Tiểu Thuần gật đầu, nhận lấy thanh kiếm, muốn thử Linh ngay tại chỗ thì Trương Đại Bàn cầm tay hắn, nghiêm túc dặn dò.