Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Đã có đầy đủ linh thạch, Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn lại suy nghĩ về sự tình Tiểu Ô Quy nữa rồi. Lòng của hắn đã bị tổn thương thành cái tổ ong, chỉ có thể ở trong Luyện dược các, đắm chìm trong luyện dược mới dần dần khôi phục.
Thời gian dần trôi qua, nhị giai Linh Dược được dưới sự dày công tôi luyện của Bạch Tiểu Thuần, xác suất thành công đã tăng lên tới một cái trình độ kinh người. Hắn bây giờ đã bắt đầu nếm thử luyện chế tam giai Linh Dược.
Kể từ khi hắn luyện chế tam giai Linh Dược, ở trong Luyện Dược Các thường xuyên có âm thanh nổ vang truyền ra. Thậm chí có một lần, không biết vì nguyện nhân gì mà lò đan còn bị nổ bay lên, loảng xoảng một cái làm vỡ một bên tường.
Những thứ này còn chưa coi vào đâu, còn có một lần lại tuôn ra khói đặc. Khói này rất quỷ dị, ngay cả trận pháp cũng không thể ngăn cản được, trong chớp mắt đã bao phủ hơn phân nửa Luyện Dược Các, khiến cho rất nhiều người đang luyện dược ở nơi đây, từng người vừa ho khan vừa tức giận mắng chửi, rối rít chạy ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần cũng kinh ngạc chạy theo ra ngoài. Cuối cùng mọi người cũng không tra ra được ai là đầu sỏ gây lên.
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần ủy khuất. Sau khi do dự một chút, đành cẩn thận từng li từng tí luyện chế tam giai Linh Dược. Càng về sau, thần sắc của chính hắn cũng trở nên cổ quái. Hắn phát hiện ra mình chung quy vẫn là luyện chế ra một ít Linh Dược kỳ lạ quý hiếm cổ quái, hình như từ lần đầu tiên luyện đan đã xuất hiện cái dấu hiệu này, lần đó đã đưa tới vô số kiến bò đến, còn cả cái đ*ng d*c đan kia nữa...
Hắn mơ hồ cảm thấy, mình luyện chế ra đan dược quái dị làm cho chính mình cũng phải sợ hãi.
“Chẳng lẽ bởi vì ta không muốn dùng đan phương cố định để luyện dược, mà có liên quan tới mỗi lần chế thuốc, đều dựa theo ý muốn của mình mà cải biến sao? Hay bởi vì ta có thiên phú đặc biệt, đã khiến cho lão thiên ghen ghét, nên tìm mọi cách gây khó dễ cho ta?” Giờ phút này Bạch Tiểu Thuần đang nhìn mười miếng đan dược màu sắc rực rỡ ở trước mắt, mặt mày ủ rũ.
Những đan dược này có loại hình tròn, có cái thì hình vuông, còn có một chút không ra hình thù giống như là bùn nặn vào cùng một chỗ. Nhìn qua thì thấy cũng không phải là Linh Dược bình thường, nhưng hết lần này tới lần khác, mỗi viên đều có dược hương tràn ra...
Chẳng qua có cho Bạch Tiểu Thuần một trăm lá gan hắn cũng không dám tự mình nuốt vào. Có quỷ mới biết những viên đan dược này sẽ xuất hiện cái dược hiệu không tưởng gì.
“Cái ta theo đuổi chính là cực hạn của dược đạo, giống như mây trắng ở trên bầu trời, mịt mờ không dấu vết, không màng danh lợi. Mà trên con đường truy tìm dược đạo nhất định là sẽ nhấp nhô. Ta không sợ nhấp nhô, phải kiên định mà đi tiếp. Đây mới là ta, không phải là Bạch Tiểu Thuần.” Bạch Tiểu Thuần thở sâu, trên mặt dần dần hiện ra vẻ cố chấp, biểu lộ giống như là tử vì đạo, đem những viên đan dược này cất đi rồi lại tiếp tục luyện chế.
Một lần này chính là hơn nửa năm. Đến cuối cùng, Luyện Dược Các hầu như không còn có mấy người có thể tiếp tục luyện dược được nữa rồi. Nơi đây thật sự quá nguy hiểm, thậm chí gian phòng của Bạch Tiểu Thuần, một lần bị lò đan nổ oanh trúng, đã nứt ra một đạo khe hở. Bạch Tiểu Thuần mặt buồn rười rượi bồi thường một ít linh thạch, bị khách khí mời ra khỏi Luyện Dược Các.