Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, trong đầu đã bị ba nghìn linh thạch lấp đầy... Ánh mắt của hắn sáng lên nhìn Hầu tiểu muội, giờ phút này hắn thật muốn đi lên ôm cổ Hầu tiểu muội biết bao, cho nàng ba nghìn ngón tay cái.
Nói cho nàng biết, ngươi như vậy mới là tốt!
Mọi người ở bên trong phòng đấu giá, đối với cái giá được đẩy lên cao như thế, đều xôn xao. Sau khi âm thanh của Hầu tiểu muội truyền ra, cả đám đều ngây ngốc một chút, đồng loạt cùng nhìn về phía Hầu tiểu muội, thấy được một thiếu nữ đang đứng bóp cái eo nhỏ, b* ng*c nổi lên, trắng trắng mềm mềm, trông rất xinh xắn, thần sắc đắc ý, giống như là một cây ớt nhỏ.
Nàng hất cằm lên nhìn Chu Tâm Kỳ, bộ dáng ta là gia tộc tu chân ta chả sợ người nào, ta rất có tiền, chẳng những không làm cho người ta thấy phản cảm mà ngược lại lại càng cảm thấy Hầu tiểu muội này thật đáng yêu.
Không ít người lộ ra vui vẻ, còn có một chút lại càng lộ ra kinh diễm.
“Ba nghìn một trăm linh thạch!” Chu Tâm Kỳ vẫn bình tĩnh mở miệng, vẻ mặt đã lạnh xuống.
“Tiểu Ô Quy rất quan trọng với ta, phàm là đan dược của Tiểu Ô Quy thì Hầu tiểu muội ta sẽ không tiếc đại giới, phải mua bằng được. Hừ hừ, ta ra bốn nghìn linh thạch, ta là gia tộc tu chân đấy, có rất nhiều linh thạch!” Nàng lại cường điệu thêm một câu phía sau. Hầu Vân Phi đứng ngay bên cạnh lúc này cúi đầu, vẻ mặt lúng túng, đáy lòng cũng đang phát sầu. Muội muội này của hắn, không biết vì sao mấy năm nay lại sùng bái cái tên Tiểu Ô Quy kia tới mức cuồng nhiệt...
Những người hâm mộ Chu Tâm Kỳ ở bốn phía đều có chút không nhịn được, không ít người thi nhau mở miệng, nói Hầu tiểu muội vì một viên nhị giai Linh Dược mà lại đưa ra cái giá như thế, thật sự là phá sản.
“Bổn tiểu thư có linh thạch, ngươi cắn ta a?” Hầu tiểu muội nghe được mấy cái lời này thì lập tức không vui, b* ng*c nhỏ ưỡn lên, chống nạnh, chanh chua phản bác.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở trên ban công nhìn một màn này, càng có cảm giác lúc trước mình đem Hầu tiểu muội từ đường nghiêng dẫn về chính đạo là chính xác cỡ nào.
Chu Tâm Kỳ nhíu mày. Nàng không có nhiều linh thạch như vậy, sau nửa ngày trầm mặc, đành than nhẹ một tiếng, chỉ có thể buông tha.
Hầu tiểu muội thấy Chu Tâm Kỳ không ra giá nữa thì lập tức kinh hỉ. Trên thực tế nàng cũng chỉ giả bộ ra khí thế như thế, một lượng linh thạch lớn như vậy, nàng tự nhiên là không có. Tuy nhiên lúc này nàng đã cố ý nói ra như thế ở trước mặt nhiều người như vậy, lão tổ cũng không thể không đi thừa nhận.
Cuối cùng, trong sự đắc ý của Hầu tiểu muội, viên đan dược Luyện Linh ba lượt này đã bị nàng thành công mua đi.
Đằng sau phòng đấu giá, có mấy lão tổ của các gia tộc tu chân chịu trách nhiệm phòng hộ nơi đây, một trung niên nam tử ở trong đó vội ho một tiếng, hướng về mấy người xung quanh cười khổ.
“Cái kia... Tôn nữ của ta tính cách bất hảo, làm cho mọi người chê cười.” Y nói xong, cười khổ xuất ra linh thạch tương ứng đặt ở một bên.