Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Không bao lâu, Bạch Tiểu Thuần khập khiễng lê lết về tới Hương Vân sơn, tóc tai rối bù, trên mặt còn vài chỗ cháy đen, lòng còn mang đầy sợ hãi mà lết vào tiểu viện. Đồng thời, trong đầu của hắn còn nghĩ tới vô số tia chớp đuổi theo lúc nãy mà run rẩy trong lòng, lập tức phát thệ nhất định không bao giờ ngự kiếm phi hành trong ngày mưa dông nữa.
Rõ ràng đây không phải là phi hành cái gì cả, mà là chơi đùa với tính mạng!
Trong gian nhà gỗ, Bạch Tiểu Thuần không ngừng lầm bầm xỉ vả mình không ngớt, mãi một lúc sau tâm thần mới bình tĩnh lại rồi khoanh chân ngồi trên giường. Nhìn mưa gió lướt qua cửa sổ, tu vi trong cơ thể hắn cũng bắt đầu lưu chuyển một vòng toàn thân.
“Linh dược cấp hai, thích hợp cho Ngưng khí tầng tám trở xuống, nếu còn muốn tu vi tăng lên thì chỉ còn cách luyện chế ra linh dược cấp ba” Bạch Tiểu Thuần đưa tay chống cằm đầy trầm ngâm.
“Linh dược cấp ba có độ khó rất cao nên cần phải luyện chế linh dược cấp hai thuần thục mới có thể ổn thỏa chuyện luyện chế được. Bằng không mà nói, căn cơ bất ổn, khả năng thành công cũng không cao.” Bạch Tiểu Thuần mở túi trữ vật ra nhìn chút tích cóp của bản thân rồi thở dài. Trước kia hắn dựa vào thân phận Quang vinh đệ tử mà thu được không ít lễ vật.
Chẳng qua mấy ngày luyện dược vừa rồi lại hao phí một cách kinh khủng. Cho dù hắn có thói quen rất tiết kiệm nhưng tích góp trước đây cũng đã giảm đi rất nhiều.
“Cứ như vậy không được rồi, vậy thì đến khi nào mới hoàn thành được chứ.” Bạch Tiểu Thuần cúi đầu suy nghĩ đầy trầm tư.
“Tính ra bây giờ ta cũng đã là Dược đồ rất lợi hại rồi, ta có thể bán đan dược bản thân mình luyện ra được nha.” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây bèn lập tức hưng phấn. Đợi đến sáng sớm mai, khi trời tạnh mưa thì hắn cũng lập tức rời tiểu viện mà đi tìm hiểu phường thị dưới chân núi một vòng. Sau khi biết được giá cả đan dược rồi, hắn bèn mua một lượng lớn thảo dược, thậm chí còn lấy điểm cống hiến trong tông môn để đổi thêm.
Rồi hắn trở về Luyện Dược Các, bắt đầu luyện dược.
Dù cho giá cả đan dược cấp hai cao hơn nhiều nhưng hắn vẫn không có ý định luyện chế loại đan dược này, bởi vì tiêu hao trong quá trình luyện chế không nhỏ, mà hắn cũng thừa biết thói quen bản thân mỗi khi luyện dược tiêu tốn rất nhiều thời gian.
Cho nên hắn chỉ chủ yếu lựa chọn luyện đan dược cấp một mà hắn thuần thục nhất. Sau mấy ngày hắn đã luyện ra được ba loại đan dược với hơn tám chín viên mỗi loại, còn thêm hai cây linh hương nữa, rồi mới đi xuống phường thị dưới núi.
Quy mô của phường thị ở bờ Nam Linh Khê Tông không tính là lớn. Ngoại trừ một số gian hàng do trưởng bối tông môn và một số ít đệ tử nội môn có thực lực mở ra, thì phần lớn những gian hàng còn lại do các gia tông tu chân ở Đông Lâm Châu chưởng quản.
Nơi này cũng giống như một cái trấn nhỏ, nhưng vì đệ tử ngoại môn ba ngọn núi bờ Nam Linh Khê Tông thường xuyên ra vào nên chỗ này tương đối náo nhiệt. Bạch Tiểu Thuần đã tới nơi này nhiều lần, cũng đã quen thuộc mà tiêu sái đi khắp phường thị. Sau đó hắn bước vào trong một cửa tiệm bán thuốc, vội ho lên một tiếng, tiểu nhị trong tiệm bán thuốc nhanh chóng tiến tới.
“Gọi chưởng quầy của các ngươi tới đây, ngoại trừ mua thảo dược thì ta còn bán ra một ít đan dược nữa.” Bạch Tiểu Thuần ngồi trên ghế, cười tủm tỉm.
Không lâu sau thì có một nam tử trung niên mặc trường bào tím bước nhanh tới, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì lộ ra một bộ dáng đầy tươi cười.
“Bạch đạo hữu, tại hạ là Tôn Trần, sớm đã được nghe rất nhiều sự tích huy hoàng của Bạch đạo hữu. Lúc nãy vì lo mình quấy rầy đạo hữu nên không chủ động đến tiếp, chớ trách chớ trách." Nam tử trung niên này tươi cười đầy chân thành, ngồi cạnh Bạch Tiểu Thuần, chắp tay nói. Đối với Bạch Tiểu Thuần nơi đây, gã không dám đắc tội tới, dù sao địa vị của đối phương trong tông môn rất cao, nhất là cái thân phận Quang vinh đệ tử kia khiến cho cả gia tộc hắn cũng đều muốn bợ đỡ nịnh nọt cho dù Chưởng môn có ra cái ước hẹn trăm năm sau kia.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, cùng nam tử trung niên này nói chuyện khách sáo một phen mới lấy ra ba bình đan dược cùng với hai nén nhang kia ra đặt lên trên bàn.
“Tôn đạo hữu xem xét rồi ra giá đi.” Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên.
Tôn Trần mỉm cười đón lấy đan dược này, sau khi xem xét từng thứ một thì thần sắc gã cũng lộ ra một vẻ ngạc nhiên. Tuy những đan dược cấp một này chỉ là hạ phẩm, tạp chất chiếm tới tám phần mốt, tám phần hai nhưng đã gần tới trung phẩm, không như những đan dược hạ phẩm mà bọn họ hay thu mua được, tạp chất bên trong thường là tám phần bốn, tám phần năm.
“Bạch huynh Dược đạo tinh xảo, toàn bộ thứ này Tôn gia ta đều mua, Như vậy đi, định giá là một trăm hai mươi Linh Thạch, như thế nào?" Tôn Trần ngẩng đầu nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, hai mắt sáng ngời.
Bạch Tiểu Thuần lập tức kinh hỉ, một viên Linh dược tương đương với bốn khối Linh thạch, mức giá này coi như là cao nhất cho các loại đan dược cấp một rồi.