Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Vốn là cả đám tu sĩ Trúc cơ trên ba ngọn núi còn đang cười ha hả nhìn Bạch Tiểu Thuần bị truy đuổi như vậy, bọn họ cũng thừa hiểu Chu trưởng lão chẳng qua chỉ hù dọa một chút mà thôi. Nhưng khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lại dám đối kháng với tia chớp, cả đám chợt biến sắc mặt định lao ra cản lại, nhưng khi nhìn lại thì thấy Bạch Tiểu Thuần lại chẳng có chuyện gì cả.
Trong ánh mắt mọi người đều lóe lên tia sáng kì dị.
“Kẻ này không tầm thường!”
“Có thể còn sống trở về trong trận truy sát của gia tộc Lạc Trần, Bạch Tiểu Thuần hiển nhiên cũng có chỗ kinh người.”
“Là một hạt giống tốt, tuy là không so được với Thượng Quan Thiên Hữu, nhưng tính ra lại ngang ngửa với Lữ Thiên Lỗi, Chu Tâm Kỳ rồi!”
Trong lúc mọi người còn đang tán đồng với nhau, thì trên Chủng Đạo sơn, ánh mắt của Chưởng môn Trịnh Viễn Đông cũng sáng ngời. Một màn vừa rồi lão cũng tận mắt nhìn thấy tất cả, mà thực ra ngay khi Bạch Tiểu Thuần la lên thì lão đã dùng thần thức đảo qua một vòng rồi.
Biểu hiện của Bạch Tiểu Thuần làm cho lão vô cùng kinh ngạc, tuy nhiên lão cũng định để xem cuối cùng thì tiềm lực của Bạch Tiểu Thuần đến bao nhiêu nên không có ý định ra tay ngăn cản lại. Lúc này lão khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, cả người cũng nhoáng một cái mà xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần đang điên cuồng chạy trối chết.
“Chưởng môn thân sư huynh cứu mạng, Chu trưởng lão muốn giết ta. Cái mạng nhỏ của ta xém chút nữa phải ném đi rồi a!!!” Thoáng thấy Trịnh Viễn Đông, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng tranh thủ chạy đến trốn ngay sau lưng, đưa ánh mắt đầy đáng thương mà nhìn lão.
Trịnh Viễn Đông vội ho khan lên một tiếng. Nhìn bộ dạng đáng thương của Bạch Tiểu Thuần như vậy, trong lòng lão cười khổ không thôi rồi ngẩng đầu lên. Lúc này Chu trưởng lão cũng đã đuổi đến, hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, sau đó mới chắp tay bái kiến Trịnh Viễn Đông.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, dù sao cũng đều là lão hồ ly, ngay lập tức hiểu rõ tâm tư của đối phương. Chuyện chim Phượng là chuyện nhỏ, làm cho Bạch Tiểu Thuần trong tông môn này có thêm một người để sợ hãi kiêng kị mới là chuyện lớn.
Bằng không mà nói, chỉ có một mình Lý Thanh Hậu, trùng hợp vào lúc y đi ra ngoài thì quả thật trong tông môn này không có ai khuất phục được Bạch Tiểu Thuần đấy. Dù sao thì hắn có đại công lao trên người, là Quang vinh đệ tử, lại còn là sư đệ của Chưởng môn.
Cho dù là Chưởng môn Trịnh Viễn Đông đến giáo huấn, có quá mức một chút, không chừng Bạch Tiểu Thuần lại chạy đến trước bức họa khóc lóc kể khổ.
“Thỉnh Chưởng môn không cần phải quản tới việc này, xin giao lại Bạch Tiểu Thuần cho ta!” Chu trưởng lão nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, vẻ hung tàn hiện ra trên mặt, nghiến răng cười lạnh một cái.
“Chim của ngươi…” Da đầu Bạch Tiểu Thuần run lên, đang định giải thích.
Chu trưởng lão vừa nghe được ba tiếng kia thì da mặt cũng chợt đen lại, Bạch Tiểu Thuần vội nín thinh lại mà ủy khuất nhìn qua Trịnh Viễn Đông.
“Sư huynh, ta vì tông môn mà đổ máu, ta vì tông môn mà lập được đại công…”
Da mặt Trịnh Viễn Đông chợt co rúm lại, vội ho khan lên một tiếng.