Dịch giả: nguyenhien - nhóm dịch: HTP
Tiếng gào thét chấn động đất trời khiến cây cối nghiên ngả, lá cây rơi xào xạo, gió lớn thổi lá cây tạo thành vòng xoáy tung lên bốn phương.
Bạch Tiểu Thuần nghe tiếng thét xong thì cả người giật thót. Hắn ngẩng dầu, liếc mắt thấy Chu trưởng lão tóc trắng mọc đầy đầu đang nổi gân xanh lao tới rất nhanh.
Chu trưởng lão trông như hung thần, bộ dáng không khác gì con chim phượng cách đó một tháng.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi hại chim Phượng của lão phu, hôm nay, Lý Thanh Hậu có tới đây lão phu cũng phải giáo huấn ngươi một trận!” Lão gào lên, âm thanh như tiếng sấm quay cuồng. Bàn tay lão hóa thành trảo hướng về Bạch Tiểu Thuần bổ tới.
Một trảo của Chu trưởng lão khiến đáy lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, thầm than trong lòng, đồng thời da toàn thân hắn lóe lên ánh bạc. Bên ngoài thân thể hắn lóe lên ánh sáng màu trắng, Thần Hạc Thuẫn xuất hiện chắn trước người. Từ xa nhìn lại, chiếc thuẫn trông như một cái vỏ trứng gà.
“Giết người! Giết người!”
Trong lúc hào quang không ngừng lóe sáng, Bạch Tiểu Thuần lấy hết sức gào thét, sau đó bất chấp uy áp tạo ra bởi Chu trưởng lão, hắn lao nhanh về phía trước.
Chu trưởng lão khẽ kêu lên. Dù lão không xuất toàn lực nhưng lão vốn là tu sĩ Trúc Cơ, dù chỉ dùng một phần lực lượng thì tu sĩ Ngưng Khí bình thường cũng khó lòng cự lại. Lão thấy ánh sáng phòng hộ sáng lên quanh người Bạch Tiểu Thuần thì lại hét lên một lần nữa.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi đừng tưởng ta không biết. Từ khi ngươi tiến vào Hỏa Táo Phòng thì đã trở thành tai họa cho lão phu rồi. Nhân sâm của lão phu bị các ngươi vặt hết râu, chén đĩa bị các ngươi cải tạo cho đáy thật dày. Hiện giờ chim Phượng của ta cũng bị ngươi hạ dược! Hôm nay, lão phu cho ngươi biết, vùng đất tôn nghiêm này không phải chỗ cho ngươi tác oai tác quái!”
Thân thể Chu trưởng lão nhoáng lên, nhanh chóng đuổi theo Bạch Tiểu Thuần. Sự việc diễn ra ở Hỏa Táo Phòng, đám trưởng lão như hắn đều biết cả.
“Ngươi không thể trách ta được. Chính là con chim của ngươi tới cướp đan dược của ta, ta không có hại ngươi.” Bạch Tiểu Thuần vô cùng đau khổ, hướng ánh mắt sợ hãi nhìn Chu trưởng lão đang hùng hổ lao tới. Tu vi vị trưởng lão này sâu không lường được. Hắn chỉ còn biết dùng hết sức mà chạy. Thân hình hắn hóa thành một đạo tàn ảnh lao đi không ngừng.
Giữa không trung, con chim Phượng nghe tiếng Bạch Tiểu Thuần thì lông vũ dựng cả lên, từ miệng phát ra tiếng kêu thê lương. Hai cánh nó đập đập, rồi liên tục chỉ vào Bạch Tiểu Thuần. Nếu có thể nói tiếng người, nó đã hét to cho tất cả mọi người biết chính là Bạch Tiểu Thuần đã cho nó ăn đan dược, không phải nó cướp đoạt.
“Ngươi… ngươi…”, Bạch Tiểu Thuần nhìn con chim đang không ngừng vu khống bản thân thì phiền muộn tới cùng cực. Hắn không thể nghĩ, cả đời mình thông minh là thế, giờ lại bị một con chim hãm hại thành ra thế này.