Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Giọng nói của Chu trưởng lão truyền ra quanh quẩn khắp toàn bộ Hương Vân Sơn. Sau khi vô số đệ tử nghe thấy thì thần sắc đều trở nên cổ quái. Chuyện đã xảy ra ở Hương Vân Sơn ngày hôm nay đã làm cho tất cả mọi người chấn kinh rồi...
Các trưởng lão khác của Hương Vân Sơn cũng đều nhìn thấy mà giật mình, chẳng qua con chim phượng kia là sủng vật mà Chu trưởng lão yêu quý, nên những người khác cũng không tiện cưỡng ép ngăn cản, vạn nhất làm con chim phượng phát cuồng đó bị thương thì sẽ làm cho Chu trưởng lão không vui.
Mà quan trọng nhất là... Toàn bộ Hương Vân Sơn, chỉ có một người nuôi chim là Chu trưởng lão. Vì vậy vô luận nói thế nào cũng đều là chuyện trong nhà của Chu trưởng lão, người ngoài không tiện nhúng tay vào.
Về phần Linh Vĩ Kê... Lý Thanh Hậu đi ra ngoài, Chu Tâm Kỳ thân làm đệ tử có muốn quản cũng hữu tâm vô lực. Nhất là con chim phượng đực kia quá cường hãn, lúc ban ngày nàng đứng ở xa nhìn thấy qua, xấu hổ mặt đỏ bừng, làm sao dám tiến đến.
Giờ phút này, thân hình Chu trưởng lão không thể khống chế được đang không ngừng run rẩy. Lão đau lòng nhìn con chim phượng vẫn còn đang gào khóc kêu to kia, lại nhìn bầy chim ở bốn phía uể oải không còn sức sống, khóc không ra nước mắt.
“Lão phu nhất định sẽ tra ra, rút cuộc là ai đã làm chuyện này!!” Dùng dược đạo tạo nghệ của Chu trưởng lão, lão liếc mắt là thấy chim phượng của mình bị người ta hạ dược rồi.
Bạch Tiểu Thuần trốn ở trong Luyện Dược Các, cho dù nơi đây đã có khả năng ngăn cách âm thanh với bên ngoài, nhưng dưới sự phẫn nộ của Chu trưởng lão, âm thanh gào thét của lão có lực xuyên thấu quá mạnh. Mặc dù ở chỗ này, Bạch Tiểu Thuần cũng loáng thoáng nghe thấy.
Da đầu hắn run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ ủy khuất. Hắn thật sự cảm thấy oan uổng...
Trước mắt hắn cũng chỉ có thể kỳ vọng chuyện này không có chút kẽ hở, Chu trưởng lão tìm không ra được mình... Bạch Tiểu Thuần mặt mày ủ rũ, rồi lại suy tư về cách phối hợp luyện chế cái viên đ*ng d*c đan kia, khiến cho hiệu quả của đan dược tốt hơn.
Liên tiếp mấy ngày nghiên cứu, hắn cũng nhiều lần đi ra ngoài mua sắm dược thảo cần thiết, còn dùng điểm cống hiến đổi lấy một chút vật phẩm rất khó mua được ở bên ngoài, không ngừng thử nghiệm ở bên trong Luyện Dược Các.
Âm thanh đổ vỡ bạo liệt thường xuyên truyền ra, nói theo một cách khác, đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần đi sáng tạo ra một cái phương thuốc hoàn chỉnh. Lúc thí luyện Dược Đồ lúc trước, mặc dù hắn đã hiểu ra, nhưng chỉ là một thay đổi rất nhỏ.
Không giống như bây giờ là hoàn toàn sáng tạo ra mà không có cơ sở, độ khó to lớn, không thể so sánh. Nếu là đổi lấy dược đạo tạo nghệ của Bạch Tiểu Thuần lúc tấn chức Dược Đồ thì hắn không làm được điều này. Nhưng hôm nay sau hơn một năm nghiên cứu dược đạo, hắn đã có thể đi nếm thử một chút.