Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần cảm khái rời khỏi chỗ ở của Hầu Vân Phi, đi về tới sân nhỏ của mình. Hắn nhìn lên bầu trời, nhìn xuống mặt đất, trước hết suy nghĩ một chút về danh sách truyền thừa, sau đó lại nghĩ tới những gia tộc tu chân kia, cảm thấy chưởng môn sư huynh thật là bá đạo. Nhưng nghĩ lại kỹ lại thì... Tựa như bởi vì như vậy, tuy mình không cách nào tiếp tục thu lễ, nhưng những cái đã nhận được kia, cũng không cần phải trả lại rồi.
“Đúng vậy, đừng có oán trách ta nha, đây là pháp chỉ của chưởng môn sư huynh!” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây thì cảm thấy được an ủi chút ít. Sau đó hắn sửa sang lại những quà tặng mà mình nhận được trong những ngày này, xuống núi đổi lấy lượng lớn dược thảo cần thiết để luyện chế nhị giai Linh Dược, đi tới Luyện Dược Các, bắt đầu tu hành cùng với luyện dược.
Trên thực tế, sự tình có liên quan tới Bạch Tiểu Thuần cùng những gia tộc tu chân kia, lúc đầu Trịnh Viễn Đông cũng không nghĩ ra. Nhưng lão thật sự bị làm cho chấn động. Chín đệ tử vinh quang trước Bạch Tiểu Thuần đều đã được truy phong rồi, hoàn toàn chính xác là đều đã chết trận, cũng đều là tộc nhân của một gia tộc tu chân. Dù cho không lưu lại con nối dõi, nhưng cũng còn đồng tộc chí thân, cho nên không sinh ra cái vấn đề như hiện nay, đều thuận lý thành chương, trở thành gia tộc vinh quang.
Mà tông môn cũng sẽ toàn lực che chở, trọng điểm tài bồi cho những gia tộc này.
Nhưng hôm nay, Bạch Tiểu Thuần là đệ tử vinh quang còn sống. Sự đáng sợ của cái thân phận này khi vừa mới bắt đầu còn chưa thể hiện ra, nhưng theo thời gian trôi qua, sau nửa năm truyền rộng ra bên ngoài, rất nhiều người, kể cả Trịnh Viễn Đông đều không để ý tới một cái hạt giống vinh quang còn sống đối với các gia tộc tu chân kia có sức hấp dẫn mãnh liệt như thế nào.
Lúc vô số gia tộc tu chân tìm đến, Trịnh Viễn Đông cũng chỉ nhìn xem thế nào. Theo lão thấy thì Bạch Tiểu Thuần lựa chọn bất kỳ một nhà nào cũng đều được cả, chẳng qua là lão không nghĩ tới, những cái gia tộc tu chân kia dưới tình huống sư nhiều mà cháo chỉ có một, rõ ràng lại cam tâm tình nguyện dâng tộc nữ làm thị nữ, chỉ muốn một cái hậu nhân có mang huyết mạch.
Lão có thể tưởng tượng, một khi Bạch Tiểu Thuần không có đủ định lực mà đồng ý, như vậy... Không đến bao nhiêu năm, nói không chừng chỉ vài chục năm là đã xuất hiện trên trăm tên hậu nhân mang huyết mạch của Bạch Tiểu Thuần. Dựa theo quy định của tông môn, toàn bộ hậu nhân đời thứ nhất của đệ tử vinh quang đều là đệ tử nội môn, tạm thời cần một người có năng lực lớn hơn ở trong tông môn tới bồi dưỡng, tạm thời... Mà tiếp theo, mấy chục mấy trăm người này không ngừng mà khai chi tán diệp, sẽ xuất hiện mấy chục, mấy trăm cái gia tộc vinh quang. Sợ rằng sau mấy trăm năm, Linh Khê Tông sẽ đều là Bạch gia cả rồi... Cái hậu quả kia quá nghiêm trọng.
Tạm thời... Bạch Tiểu Thuần vẫn còn sống a. Chỉ cần hắn không ngừng làm cho đời sau của mình xuất hiện, như vậy thì tông môn vĩnh viễn cũng sẽ không chấm dứt cái trận ác mộng này.
Vì việc này, Bạch Tiểu Thuần đã tổ chức trưởng lão hội suốt cả đêm, thậm chí còn bẩm báo lên cả Thái Thượng trưởng lão. Mọi người đều nhất trí quyết định, trong vòng trăm năm, Bạch Tiểu Thuần không được có bất luận đạo lữ nào. Việc này tuy bá đạo, nhưng Trịnh Viễn Đông cũng không có biện pháp, lão không dám đi đánh bạc với định lực của Bạch Tiểu Thuần, đành chờ mong trăm năm sau khi Bạch Tiểu Thuần trưởng thành, sẽ chín chắn hơn.
Thời gian nhoáng một cái đã qua một năm.