Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bởi vì có nồi Quy văn, mà Bạch Tiểu Thuần có chút lưu tâm đối với Luyện linh, cũng sớm biết trong tông môn có Tử Đỉnh sơn với vị trưởng lão Trúc cơ nổi danh am hiểu Luyện linh.
Chỉ cần có đệ tử trong tông môn tới chỗ của lão, giao nộp một số điểm cống hiến nhất định thì sẽ được vị trưởng lão kia ra tay tương trợ. Một hai lần thì sẽ hoàn hảo thành công, trên hai lần thì tỷ lệ cũng sẽ giảm xuống.
Nhìn thấy bản thân hai pháp bảo này đều ẩn chứa Luyện linh ba lượt, như vậy cũng tiết kiệm Tam sắc hỏa cho Bạch Tiểu Thuần, hơn nữa hắn cũng không cần phải tận lực che giấu không dám thi triển trước mặt người khác nữa.
Trở về Hương Vân sơn, Bạch Tiểu Thuần tiến hành luyện tập Kim Ô kiếm và Thần Hạc thuẫn cho thuần thục, Kim Ô Kiếm kia sau khi dung nhập Linh lực của Bạch Tiểu Thuần vào thì nhanh chóng tản ra một luồng nhiệt cực kì nóng cháy.
“Đây mới chính là bảo bối a!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, rồi đưa tay bấm niệm pháp quyết chỉ về phía trước, âm thanh vang lên một tiếng truyền ra, Kim Ô kiếm hóa thành một đạo ánh sáng lóe lên nháy mắt đã lao đi xa, một đường đi còn tản ra hơi nóng cháy cực kì khiến bốn phía không gian xung quanh đều vặn vẹo lại.
Bạch Tiểu Thuần bấm quyết thêm lần nữa, linh lực trong cơ thể lại ồ ạt tràn vào trong kiếm, hào quang từ Kim Ô kiếm nhanh chóng mở rộng ra gấp mấy lần, rồi huyễn hóa ra thành một con Kim Ô mờ ảo.
Tuy hình dạng Kim Ô còn mờ ảo, chỉ có hình dáng bên ngoài, nhưng ngay khi nó xuất hiện thì một uy áp mạnh mẽ cũng tản ra xung quanh, khiến cho nhiệt độ xung quanh lại tăng vọt lên. Thậm chí chỉ với uy áp này, tâm thần Bạch Tiểu Thuần cũng đã đầy chấn động không thôi.
Hơi thở hắn trở nên dồn dập, nhìn chằm chằm vào Kim Ô kiếm, ánh sáng trong mắt ngày càng lóe sáng rỡ. Cuối cùng trở thành vô cùng cao hứng, hắn bèn bật cười ha hả.
“Thanh kiếm này còn tốt hơn thanh Tiểu mộc kiếm của ta rất nhiều a. Có sư phó thật là tốt a.” Cả người Bạch Tiểu Thuần cũng nhoáng lên một cái, nhanh chóng nhảy thẳng lên thanh kiếm, đạp lên trên hư ảnh Kim Ô huyễn hóa ra kia.
Mặc dù hư ảnh Kim Ô này còn mờ ảo, nhưng Bạch Tiểu Thuần đạp lên lại giống như đạp trên đất bằng vậy. Hơn nữa, kiếm này do Linh lực của bản thân hắn thôi phát, nên có cảm giác như đây là một phần thân thể của bản thân hắn vậy.
Hắn đạp lên Kim Ô, sau đó điểm chỉ một cái, cả người gào thét lao đi trên không trung, vòng quanh Hương Vân sơn một vòng lớn. Tốc độ kiếm bay vốn rất nhanh, nhưng khi bay ngang qua những nơi có nhiều người tụ tập thì bất giác hắn cũng giảm tốc độ lại, ngẩng đầu ưỡn ngực, tạo ra từng tràng kinh hô vang lên. Lúc này hắn mới đắc ý gia tăng tốc độ lên mà phóng đi.
“Bạch Tiểu Thuần ta rốt cuộc cũng có thể phi hành a!” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đầy hưng phấn. Trong lòng hắn vui vẻ đầy sung sướng rời khỏi Vạn Dược các. Hắn còn đang định chuyển hướng vòng qua mấy ngọn núi khác nữa thì đột nhiên, Kim Ô dưới chân hắn chợt ảm đạm xuống rồi biến mất. Kim Ô kiếm bỗng nhiên rơi xuống, thân thể Bạch Tiểu Thuần theo đó mà lảo đảo, bị dọa phải hét lên một tiếng, mà cả người cũng rớt xuống dưới.
Cũng may bên dưới không phải là vực sâu, mà chỉ là con đường nhỏ của tông môn mà thôi. Hắn đành tự thân phi hành gượng lại, lúc này mới có thể đứng vững mà đáp xuống. Rồi đưa mắt nhìn về phía sườn của Hương Vân sơn bên kia, ước lượng được khoảng cách xuống tới chân núi là cả một đoạn lớn, rồi tự hỏi bản thân hắn có Bất Tử bì thế này, nếu rơi xuống có thể ngã chết hay không…sắc mặt hắn vậy mà chợt tái đi.