Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Trên một khu vực gần đỉnh Thanh Phong sơn, có một con đường mòn nho nhỏ, cuối con đường có một hồ nước bên trong đang có hàng đàn cá vàng bơi lặn.
Cạnh hồ nước là một tòa động phủ, độc môn độc viện khiến cho cảnh sắc nơi này rất u tĩnh, Linh khí cũng nồng đậm hơn xa những chỗ ở của các đệ tử đồng môn khác.
Lúc này có một người thanh niên đang ngồi bên cạnh hồ, một thân mặc trường bào đệ tử nội môn, dáng dấp tuấn mỹ, mái tóc đen dài phủ thẳng xuống vai, nhìn vào cảm giác thông tuệ anh tuấn vô cùng.
Người này có làn da trắng nõn, có thể khiến cho các nữ đệ tử nhìn thấy không khỏi cảm thấy thua kém…Nhất là đôi mắt hắn, tuy vẫn là một đôi mắt phương nhưng lại có tia sáng ẩn trong ánh mắt, thỉnh thoảng lóe sáng khiến cho khí chất người này trở nên cực kỳ đặc biệt.
Tay phải của y đang cầm vài con cá nhỏ, lâu lâu lại ném xuống hồ nước phía trước, rồi bị những con cá màu vàng kim phía dưới nhanh chóng lao tới cắn xé nuốt mất.
Lúc này, tên nam tử trung niên bị Bạch Tiểu Thuần tát một cái kia đang men theo con đường nhỏ này tiến đến, gương mặt gã vẫn còn xanh đen tiến đến. Nhưng ngay khi đến gần, thì gã không khỏi rảo bước chậm lại, thần sắc lộ ra vẻ cung kính tiến đến trước mặt người thanh niên kia chắp tay cúi đầu chào.
"Bái kiến Thiếu chủ."
“Thiếu chủ, tên Bạch Tiểu Thuần kia quả nhiên thật không biết điều, ta đã nói rất rõ ràng là kêu hắn đến đây bái kiến. Thế nhưng người này lại vô cùng ngang ngược, còn ỷ vào thân phận mà kiêu ngạo cực kỳ.” Nam tử trung niên kia nghiến răng nghiến lợi nói.
“Nếu thế thì thôi vậy, một tiểu nhân vật, ta cũng chỉ là nhất thời cao hứng mới kêu hắn đến đây bái kiến.” Người thanh niên kia không ngẩng đầu lên, cũng không chút để tâm mà chỉ nhàn nhạt nói.
“Thiếu chủ nói rất đúng, chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi. Quang vinh đệ tử cũng chỉ là cho người chết, còn về phần sư đệ Chưởng môn sao, thân phận này cũng thật sự quá buồn cười đi, bái một người chết làm sư phụ.” Nam tử trung niên này gật đầu rồi cười lạnh. Bỗng nhiên tâm thần gã run lên, nhận ra người thanh niên trước mặt này đã ngẩng đầu lên nhìn gã đầy lạnh lẽo.
“Thiếu…thiếu chủ…” Nam tử trung niên này chợt cảm thấy sợ hãi.
“Hắn là tiểu nhân vật, có thể không cần để ý. Nhưng sư tôn của Chưởng môn, cũng đã từng là lão tổ của tông môn, ngươi sao có thể xưng hô như vậy được. Đến hàn đàm tự phạt vả miệng trong ba tháng.” Người thanh niên thu lại ánh mắt, tiếp tục cho đàn cá vàng trong hồ ăn.
Trong lòng nam tử trung niên kia chợt run rẩy, vội vàng gật đầu rồi tranh thủ cáo lui.
Sau khi giải quyết xong mọi chuyện với Tiền Đại Kim, Bạch Tiểu Thuần trở về Hương Vân sơn, còn chuyện dây dưa với tên Thượng Quan Thiên Hữu kia thì hắn cũng không chút để tâm. Hắn lập được đại công trên người, trừ phi có chuyện phản bội tông môn, còn không thì tính mạng hắn tuyệt đối sẽ không bị uy h**p gì.
Chẳng qua, bản thân mình chính là sư thúc, nhưng gần như tất cả mọi người đều dần tìm cách né tránh hắn nên dạo này hắn còn chưa hưởng thụ thêm cái cảm giác được xưng hô như vậy mà có chút cảm khái trong lòng. Cho đến một ngày hắn vô tình đi ngang qua Giảng Kinh điện, bỗng nhiên hắn phấn chấn hẳn lên.
Hắn phát hiện ra, chỉ cần mình đến đây thì sẽ lập tức được ban thưởng ghế ngồi, cùng ngồi chung chỗ với trưởng lão giảng thuật kinh văn nơi này, nhìn qua hết tất thảy đệ tử bên dưới.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần trải nghiệm loại chuyện này qua một lần liền lập tức cảm thấy vô cùng ưa thích, vì vậy hắn càng thêm thường xuyên lui tới từng Giảng kinh điện của tất cả các ngọn núi nơi này.
Thậm chí khi ngồi trên đó, thỉnh thoảng hắn còn mỉm cười gật gật đầu nhìn về đám đệ tử phía dưới, trong mắt giống hệt như ánh mắt của vị trưởng lão Trúc cơ bên cạnh, đều lộ ra một vẻ tán thưởng vui vẻ.