Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Một tháng sau, đệ tử ngoại môn trên Tử Đỉnh Sơn đều muốn điên rồi. Một tháng này, Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đã khiến cho bọn họ biết cái gì gọi là đem chuyện làm sư thúc trở thành sự nghiệp.
Bọn hắn phát hiện, vô luận là ở bất kỳ chỗ nào, chỉ cần là ở trên Tử Đỉnh Sơn thì đều sẽ thấy một tên thiếu niên trắng tinh, thân hình có chút nhỏ gầy, trên mặt lộ ra đắc ý muốn che giấu, nhưng lại không che giấu được, đi lại nghênh ngang. Gặp người liền ho khan một tiếng, nếu có người không biết hắn, thì hắn còn chủ động đi giới thiệu về bản thân.
Ba chữ Bạch sư thúc kia bọn hắn đều đã nói đến sắp rách cả miệng, nhưng hết lần này đến lần khác... Bọn hắn không có biện pháp. Bạch Tiểu Thuần là sư đệ của chưởng môn, bối phận vượt qua tất cả đệ tử. Nếu như có đệ tử nào dám bất kính với hắn, thì như vậy cũng chính là xúc phạm môn quy.
Cuối cùng, cũng may là mọi người tìm được Trương Đại Bàn, để cho Trương Đại Bàn ra mặt khuyên bảo. Đến lúc này mới tiễn đưa được Bạch Tiểu Thuần giống như tổ tông này đi, đi tới... Thanh Phong Sơn.
Lại qua một tháng, đệ tử của Thanh Phong Sơn... Cũng đều điên rồi.
Nhất là ba người Trần Phi, ở trong một tháng này lại càng thất hồn lạc phách. Bạch Tiểu Thuần ở trên Thanh Phong Sơn, thường xuyên xuất hiện tại trước cửa của bọn hắn, mỗi một lần nếu như ba người Trần Phi không liên tục hô lên trăm lần Bạch sư thúc, thì còn chưa xong.
Thậm chí dưới sự bới móc của Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần ba người Trần Phi có nửa điểm không cung kính, là hắn lại bày ra bộ dạng đi tới Chấp Pháp đường bẩm báo, khiến cho ba người Trần Phi kinh hãi lạnh mình, cả ngày cẩn thận từng li từng tí. Cuối cùng gần như là khóc lóc kể lể cầu khẩn, nói ra Tiền Đại Kim, lại bị tra tấn đến không thành hình người. Đến lúc này Bạch Tiểu Thuần mới buông tha cho bọn hắn, than thở đi ra khỏi Thanh Phong Sơn, chính hắn cũng có chút tự trách mình.
“Đệ tử ngoại môn đều biết ta, nhưng đệ tử nội môn thì còn chưa có người thấy qua a. Nhất là tên Tiền Đại Kim kia, thực cho là ta đã quên rồi hay sao?” Bạch Tiểu Thuần cân nhắc nửa ngày, nhẹ gật đầu thật sâu, cảm thấy cuộc sống sau này lại có thêm niềm vui thú, vội đi tìm đệ tử nội môn.
Một đoạn thời gian sau đó, trên cả ba ngọn núi vẫn còn bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần qua lại, nhưng phần lớn là ở khu vực cư trú của đệ tử nội môn. Lấy thân phận của hắn, hầu như mọi nơi của Linh Khê Tông hắn đều có thể tiến vào.
Chẳng qua là rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần đã không còn hứng thú. Những đệ tử nội môn kia phần lớn là bế quan, suốt mấy tháng hắn cũng không thấy có bao nhiêu thân ảnh. Nhất là Tiền Đại Kim, vô số trận pháp ở bên ngoài động phủ đều mở hết cả ra, bị dọa không dám bước ra khỏi cửa. Bạch Tiểu Thuần đứng chặn ở cửa ra của Tiền Đại Kim liên tiếp một tháng, mà cũng không thấy mặt đối phương, dù có kêu gọi đầu hàng như thế nào cũng không thấy gã trả lời.
“Ta cũng không tin!” Bạch Tiểu Thuần đứng ở cửa ra vào của Tiền Đại Kim, ý định oanh mở trận pháp. Nhưng trận pháp của động phủ đệ tử nội môn, đơn giản là rất khó cưỡng ép mở ra. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy không được, liền muốn đi tìm thêm người tới đây, hợp sức oanh mở động phủ của Tiền Đại Kim.
Đúng lúc này, đột nhiên có hai đạo thân ảnh từ đằng xa đang rất nhanh tiến đến. Đó là hai tên đệ tử nội môn, một cao một thấp. Sau khi tới gần, bọn hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, cũng không có bái kiến, mà bình tĩnh mở miệng.