Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Bạch Tiểu Thuần là một người cực giỏi về việc phát hiện ra niềm vui thú từ bất cứ chuyện gì...
Giờ phút này hắn liền phát hiện ra niềm vui thú khi mình là sư đệ của chưởng môn, vì vậy mà cao hứng bừng bừng, nghênh ngang đi trên sơn đạo trong tông môn, nhìn từ xa đã thấy được chỗ nhận nhiệm vụ.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sửa sang lại y phục thoáng qua một chút, bày ra bộ dạng tiền bối, cái cằm nhỏ hất lên, chắp tay sau lưng chậm rãi đi tới gần.
Chỗ nhiệm vụ, người người ra vào tấp nập, là nơi náo nhiệt nhất ở Hương Vân Sơn. Nơi này mỗi ngày đều có rất nhiều đệ tử ngoại môn vào vào ra ra, từ đằng xa đã nghe được tiếng người huyên náo.
Rất nhanh, Bạch Tiểu Thuần đã đi tới chỗ nhiệm vụ. Hắn đứng ở nơi đó, trên mặt lộ ra nụ cười mà hắn tự cho là hiền lành, nhìn về phía những đệ tử ngoại môn kia.
Gần như ngay khi hắn vừa mới xuất hiện thì lập tức đã có người phát giác ra, nhất là đám đệ tử ngoại môn ở ngay trước hắn, vốn là đang thảo luận về nhiệm vụ nhận được, nhưng khi ánh mắt quét qua Bạch Tiểu Thuần thì đều sửng sốt một chút.
“Là Bạch... sư thúc. Bái kiến Bạch sư thúc.”
“Bái kiến Bạch sư thúc!”
Bọn hắn vội vàng hướng về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền. Lời nói truyền ra làm cho càng nhiều người thấy được Bạch Tiểu Thuần, vì vậy mà rất nhanh, gần như tất cả đệ tử ngoại môn ở nơi đây đều lục tục đi tới bái kiến Bạch Tiểu Thuần.
“Mọi người vất vả rồi.” Bạch Tiểu Thuần nghe một câu Bạch sư thúc kia mà mở cờ trong bụng, vì vậy mà hướng về phía mọi người mỉm cười chào hỏi, chắp tay sau lưng, đi thẳng về phía trước.
Về phần những đệ tử ngoại môn ở bốn phía kia, khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần thì đều lộ ra vẻ hâm mộ, thấp giọng bàn tán với nhau.
“Bạch sư thúc, đó là sư đệ của chưởng môn nha...”
Đặc biệt là mấy chấp sự ở phòng nhiệm vụ này, sau khi nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần cũng đều vội vàng đứng dậy, nhất thời bái kiến, khiến cho toàn bộ phòng nhiệm vụ đều ngừng hoạt động. Cảnh tượng này làm cho Bạch Tiểu Thuần lại càng kích động rồi.
“Các ngươi cứ tiếp tục, không cần phải để ý tới ta. Ta hôm nay thay chưởng môn sư huynh tới nhìn xem đệ tử ngoại môn của Linh Khê Tông ta một cái.” Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần đang nhanh cười như nở hoa rồi. Hắn vừa nói như vậy, lập tức đám đệ tử ngoại môn ở bốn phía lại một lần nữa bái kiến một phen. Mà ngay cả mấy trưởng lão của phòng nhiệm vụ, cũng đều đi ra ngoài, hướng về phía Bạch Tiểu Thuần nhẹ gật đầu.
Nhưng hết lần này đến lần khác... Mặc dù Bạch Tiểu Thuần nói không muốn mọi người để ý đến hắn, nhưng hắn lại không có rời khỏi nơi này, mà đi lại ở trong đám người, gặp ai cũng mỉm cười gật đầu. Những nơi hắn đi qua, ba chữ Bạch sư thúc kia, không ngừng từ miệng của từng tên đệ tử ngoại môn truyền ra. Thậm chí có người còn nói tới hơn mười lượt...
Thời gian dần trôi qua, thần sắc mọi người đều có chút cổ quái, nhìn ra được cái tên Bạch Tiểu Thuần này đi tới nơi đây, chính là muốn nghe người ta gọi hắn là Bạch sư thúc... Bạch Tiểu Thuần thấy tốt thì nhận, hướng về phía mọi người phất tay, nghênh ngang rời khỏi. Phòng nhiệm vụ lúc này mới lại một lần nữa khôi phục hoạt động.
“Cái thân phận này lợi hại a.” Con mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, cho tới tận lúc trưa, điều này vẫn làm cho hắn cảm thấy sung sướng cả về thể xác lẫn tinh thần, mà trọng yếu hơn là hắn phát hiện ra cái thân phận này có chỗ không giống như người thường.
“Đệ tử quang vinh, sư đệ chưởng môn, cái thân phận này, chẳng phải nói lên từ nay về sau ở trong tông môn, không có ai dám trêu chọc ta nữa rồi?” Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền cười lên ha ha, vội vàng chạy tới Vạn Dược các.
Vạn Dược các... cũng có nhiều người.