Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Linh Khê tông có tám ngọn núi, bốn ngọn bên bờ Bắc, ba ngọn bên bờ Nam, còn trung tâm…chính là ngọn chủ sơn, cũng là nơi tập trung lực lượng hạch tâm của Linh Khê tông.
Ngày thường chưởng môn Linh Khê tông Trịnh Viễn Đông vẫn hay xử lý hết thảy sự tình của tông môn tại đây.
Lúc này, theo tiếng chuông ngân vang vọng, tất cả những chưởng tòa của các ngọn núi hai bờ Nam Bắc đều đích thân đến đây, ngồi ngay ngắn trên đại điện, còn chưởng môn thì đang ngồi trên vị trí chủ tọa chính giữa điện.
Không lâu sau thì Lý Thanh Hậu cùng với Âu Dương Kiệt mang theo Bạch Tiểu Thuần đến bên ngoài đại điện. Bọn họ bước vào bên trong, còn Bạch Tiểu Thuần thì đứng chờ ở ngoài.
Bên ngoài đại điện lúc này còn có bốn đệ tử chia làm hai bên thủ hộ nơi này. Cả đám cũng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đầy tò mò.
Bạch Tiểu Thuần hướng về bốn người cười cười. Đây là lần đâu tiên hắn tới nơi này, bèn nhìn quanh một vòng, linh khi nơi này nồng đậm, hương hoa thảo mộc thơm ngát như Tiên cảnh, hơn nữa nơi này không hề có bất kì âm thanh ầm ĩ hỗn tạp nào mà lại rất yên tĩnh. Về điểm này thì Hương Vân Sơn khác xa rất lớn, không cách nào có thể so sánh được.
Dù sao thì nơi này cũng là trọng địa của tông môn, bất kì đệ tử nào đến đây đều là cẩn thận từng li từng tí, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại như không chịu chút áp lực nào, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường mà đứng đó.
Một màn này làm cho bốn đệ tử bên kia cũng đầy cảm khái, thầm nghĩ không hổ là nhân vật có thể lập được đại công như vậy cho tông môn. Cái khí thế thong dong kia của hắn, người bình thường không thể nào có được a.
Thực ra, đúng là Bạch Tiểu Thuần rất nhát chết, nhưng hắn nghĩ đến chuyện bản thân đã lập nhiều công lao đến vậy, nên hắn tuyệt đối không có khả năng chết ở đây, hiển nhiên không có bất kì sợ hãi nào cả. Hắn còn đang ngẩng đầu ưỡn ngực, trong đầu có chút mong chờ không biết bản thân sẽ nhận được ban thưởng như thế nào.
“Với công lao của ta, thế nào cũng sẽ cho ta một viên đan dược gia tăng thọ nguyên trăm năm đi, rồi cho thêm một trăm vạn điểm cống hiến, rồi cho ta thêm một tòa động phủ tốt nhất, cũng không thiếu thân phận nội môn đệ tử kia đi, ha ha.” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng hưng phấn, nhưng đợi cả buổi vẫn không thấy trong đại điện gọi hắn vào.
Bạch Tiểu Thuần có chút kinh ngạc nhưng vẫn chờ thật lâu. Một hơi kéo dài cả ngày trời mới nghe được một giọng nói đầy bất đắc dĩ trong đại điện truyền ra.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi vào đây.”
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chợt chấn động, hắn hít sâu một hơi, bày ra một bộ dạng vì tông môn mà xông pha khói lửa bước nhanh vào đại điện. Vừa bước vào, hắn nhanh chóng chắp tay cúi đầu chào.
“Đệ tử Hương Vân sơn Bạch Tiểu Thuần, bái kiến chưởng môn, bái kiến các vị tiền bối.”
Sau khi cúi chào, Bạch Tiểu Thuần bèn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ngay giữa đại điện là một lão già, thần sắc không giận mà uy, mặc một thân áo bào trắng, tu vi thâm sâu không thể lường được.
Xung quanh lão có tám người nữa, sáu nam hai nữ, trong đó cũng có cả Lý Thanh Hậu và Âu Dương Kiệt. Lúc này tất cả mọi người khi thấy Bạch Tiểu Thuần còn sống trở về đều kinh ngạc nhìn hắn, đồng thời cũng thầm đánh giá hắn một chút.
Còn đối với bộ y phục mà Bạch Tiểu Thuần đang mặc trên người. Bọn họ có nhìn qua vài lần, lấy ánh mắt của bọn họ thì cũng có thể nhận ra những chỗ rách toác nham nhở trên y phục là do trải qua chiến đấu thảm thiết mà lưu lại chứ tuyệt không thể cố ý xé rách được như vậy.