Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Bên trong khu rừng, Bạch Tiểu Thuần không ngừng đi về phía trước, dần dần hắn cũng phát hiện ra một vài dấu vết còn sót lại, suy đoán trong lòng hắn càng thêm chắc chắn. Đến khi ra khỏi dãy sơn mạch, hắn bèn tăng hết tốc lực mà đi, sau mấy ngày thì đã trở lại Lạc Tinh sơn mạch, nhìn thấy gia tộc Lạc Trần nay đã thành một mảnh phế tích.
“Xem chừng Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi đã truyền tin tức thành công về tông môn rồi.” Bạch Tiểu Thuần chợt nhớ đến thảm cảnh lúc trước, trong lòng không tránh khỏi một tràng thổn thức. Một lúc lâu sau hắn bèn quay người, nhảy lên Phong Hành chu, rồi khoanh chân ngồi xuống điều khiển Phong Hành chu bay đi.
Tiếng vù vù vang lên, phi thuyền này nhanh chóng hóa thành một đạo cầu vồng đi thẳng về phía xa.
“Quay về tông môn thôi.” Trong mắt Bạch Tiểu Thuần đầy mong chờ. Nghĩ đến việc bản thân đã lập được công lao to lớn như vậy cho tông môn, lần này trở về hẳn sẽ được ban thưởng không ít.
Nghĩ tới đây hắn càng thêm hưng phấn, rồi sau đó hắn nhìn lại túi Trữ vật. Đoạn đường đi này hắn cũng tranh thủ sắp xếp lại một chút, bên trong túi trữ vật từ trên người đám tộc nhân Lạc Trần gia tộc kia có không ít vật phẩm, còn có thêm cả Linh thạch nữa.
Hơn nữa, bên trong túi trữ vật của một tên tộc nhân nào đó mà hắn không nhớ còn có một Hạt giống lớn bằng nắm tay, nhìn như một trái tim còn đang đập thình thịch như ẩn chứa sinh mạng bên trong đó vậy, chỉ có điều khí tức tựa như ngày càng thêm yếu ớt.
Khi phát hiện ra vật này, với tạo nghệ thảo mộc của hắn mà phải mất nữa ngày mới giật mình nhận ra được đây chính là một loại trái cây gần như chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết mà thôi. La loại trái cây cực kì trân quý, có tên là Dục Thú chủng!
Nghe nói loại trái cây này sau khi hấp thu tinh hoa Linh thú thì có thể tự động thai nghén mà nhân giống ra. Đối với những hung thú cường hãn đến cực điểm nhưng lại vô cùng khó sinh sản ra đời sau mà nói thì Dục Thú chủng chính là vô giá.
Hơn nữa, một số tu sĩ có Linh thú cường đại bên người thì cũng luôn mong muốn có được thêm hậu duệ của Linh thú này, tiếc là những loài này thường chỉ đơn độc tồn tại, nên giá trị của Dục Linh Thú trong những trường hợp này được thể hiện lại càng thêm trân quý.
Tuy loại chủng vật trân quý này không biết vì sao có thể lọt vào trong tay của tên tộc nhân Lạc Trần nào đó đã đuổi giết bản thân mình, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng có thể khẳng định người này hẳn phải đạt được đại cơ duyên nào đó. Điều này cũng dễ hiểu, vì dù sao Lạc Trần gia tộc cũng nằm trong Lạc Tinh sơn mạch, mà sơn mạch này lại….luôn luôn đầy thần bí.
Cho dù là bản thân hắn thì cũng phải nghiềm ngẫm rất lâu mới nhận ra được vật này, hẳn tên tộc nhân Lạc Trần đạt được Dục Thú chủng kia cũng không nhận ra được, nên việc bảo tồn vật phẩm này cũng không phù hợp chút nào.
Vì vậy mà trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần còn tìm kiếm thêm một vài mảnh gỗ có Linh khí, đóng thành một cái hộp gỗ rồi đặt Dục Thú chủng vào bên trong. Lúc này thì những dao động sinh mệnh của Dục Thú chủng mới từ từ ổn định lại.
Sau khi cất hộp gỗ này đi, Bạch Tiểu Thuần mới thở ra một hơi rồi tiếp tục điều khiển Phong Hành chu gào thét bay đi. Dựa theo đường cũ mà một đường thẳng tiến trở về, khoảng cách tới Linh Khê tông càng lúc càng gần lại.
Một tháng thoáng chốc cũng trôi qua, trước kia lúc mới ra ngoài, vì không có nhiều Linh thạch nên ba người bọn họ chỉ dám dùng Phi Hành chu bay đi vào ban đêm, còn bây giờ túi tiền của Bạch Tiểu Thuần không thiếu Linh thạch nên hắn cũng không quan tâm tới chuyện hao phí khi vận hành Phi Hành chu. Do vậy mà chỉ mất một tháng hắn đã nhìn thấy bờ Nam sơn môn Linh Khê tông phía xa rồi.