Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Sau một cái hắt hơi, Bạch Tiểu Thuần cũng chợt tỉnh lại. Vốn ý thức hắn vẫn còn chìm trong trạng thái trước khi trọng thương mà hôn mê, nên khi vừa tỉnh lại hắn cũng theo bản năng mà ôm tay trái kêu gào thảm thiết. Chỉ là tiếng gào thảm này vừa mới truyền ra được một nửa thì chợt ngắc ngứ lại, hắn kinh ngạc nhìn xuống cánh tay trái của mình, rồi nhìn thân thể của mình, s* s**ng nơi này, nắn nắn nơi kia, thậm chí còn vén cả y phục lên mà nhìn cái bụng nhỏ trắng trắng mềm mềm của mình.
“Ồ? Thế nào mà không còn chút vết thương nào rồi?” Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ sợ hãi. Hắn nhớ lại lời kể của một vị lão nhân trong thôn, nói rằng người chết rồi thì hồn sẽ tiến vào Âm Minh địa phủ, hôm nay trên người mình không có lấy một vết thương, rõ ràng là mình bây giờ chỉ còn lại linh hồn mà thôi…Hắn run rẩy ngẩng đầu nhìn khắp xung quanh, nhận ra nơi này như một mảnh đất chết, cỏ cây trên mặt đất cũng héo rũ, mà thi thể Trần Hằng cũng không còn nữa.
Nhìn ra phía xa xa, bốn phía đều bị sương mù bao phủ, chỉ có thể nhìn được một vài khu vực mà thôi, còn những nơi khác thì trở nên mơ hồ mờ ảo. Tầng tầng khí tức tử vong tràn ngập khắp bốn phía khiến người khác có cảm giác băng hàn khắp toàn thân.
“Xong rồi, xong rồi…non nửa đời người của ta đều ổn thỏa cả, vậy mà lần này lại đem mạng nhỏ của mình vứt bỏ đi…” Bạch Tiểu Thuần càng thêm chắc chắn. Cả người hắn ngơ ngẩn như mất hồn, vẻ mặt buồn rười rượi rên lên một tiếng.
“Ta còn chưa cho Đỗ Lăng Phỉ cơ hội lấy thân báo đáp a…Còn lời hứa mà Hầu sư huynh hứa với ta…Còn chưa có ai biết ta chính là Quy gia, Linh Vĩ kê ta còn chưa ăn đủ, ta…ta còn chưa trường sinh…” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy bi thương, nước mắt lưng tròng.
Nhưng ngay lúc hắn còn đang r*n r* bi thương, thì đột nhiên…sau lưng hắn truyền tới một tiếng ho khan.
Tiếng ho khan này xuất hiện quá đột ngột, dọa cho Bạch Tiểu Thuần nhảy dựng lên. Bạch Tiểu Thuần vội bò nhanh về phía trước rồi lăn người quay lại nhìn về phía sau, trong tay đã xuất hiện thêm một thanh mộc kiếm.
“Là ai?” Bạch Tiểu Thuần vội hỏi. Thì chợt nhìn thấy ngay chỗ của mình lúc nãy, có một lão giả mặc trường bào đen, nhìn qua như một cương thi đang đứng ở nơi đó, lão đầy u ám mà nhìn mình.
Luồng tử khí lan tràn toàn thân lão đặc biệt rõ ràng nhất, sắc mặt lão giả này cũng trắng bợt đầy những vết nhăn, nhìn như lão vừa chui ra từ phần mộ nào đó, hơn nữa phối hợp với khí tức quỷ dị bốn phía nơi này tạo ra một cảm giác vô cùng kinh người.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rõ ràng, cả người hắn cũng thoáng cái mà nổi đầy da gà, trong đầu hiện lên vô số truyền thuyết về yêu ma quỷ quái lấy mạng người. Nhưng rất nhanh, hắn nhớ ra mình cũng đã chết rồi, vì vậy cũng nhanh chóng trấn định lại, bèn hất cằm hừ lạnh một tiếng, rồi từ từ đứng dậy.
“Được rồi, ngươi là quỷ, ta cũng là quỷ. Dù sao ta cũng đã chết rồi, tất cả mọi người đều là quỷ, ai sợ ai chứ.” Bạch Tiểu Thuần bèn bước đến trước mặt lão giả, sau khi đi vòng quanh lão giả áo đen một vòng, bèn xì xì vài tiếng.
“Ngươi hẳn là Quỷ hồn của cái dãy sơn mạch vô danh này đi. Chớ có khẩn trương, ta chỉ là đi ngang qua rồi ngẫu nhiên chết ở đây mà thôi, một lát nữa cũng sẽ đi. Ài, không biết biến thành quỷ rồi có thể tiếp tục tu hành trường sinh, trở thành một Trường sinh quỷ được hay không đây.” Bạch Tiểu Thuần nói đến đây, tâm trạng bất giác lại dâng lên đầy bi thương bèn thở dài.