Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
“Phân tán ra, toàn lực tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần. Người nào tìm thấy, lão phu sẽ đích thân ban thưởng điểm cống hiến cho người đó, dọc đường phát hiện được tộc nhân Lạc Trần bên ngoài thì g**t ch*t toàn bộ!” Âu Dương Kiệt thu lại ánh mắt đang dõi theo bóng lưng của Lý Thanh Hậu, chậm rãi nói. Đám đệ tử sau đó cũng nhanh chóng tỏa ra bốn phía.
Trong vòng vạn dặm này, hơn hai ngàn người liên tục tìm kiếm trong suốt một tháng trời.
Một tháng này, cơ hồ khắp mọi nơi trong vòng vạn dặm đều bị moi móc lên tìm kiếm, nhưng đáng tiếc không người nào phát hiện được tung tích của Bạch Tiểu Thuần cả. Có điều dọc đường đi, những thi thể đám tộc nhân Lạc Trần bị Bạch Tiểu Thuần đánh chết lần lượt bị phát hiện khiến đám đệ tử nội môn càng thêm rung động.
Những tộc nhân Lạc Trần kia, thông thường đều trong tình trạng một kích mất mạng, điều này khiến cho mọi người đều cảm thấy khó mà tưởng tượng được, một đệ tử ngoại môn Ngưng khí tầng sáu rốt cuộc làm thế nào được từng ấy chuyện.
Tiền Đại Kim cũng hít vào một hơi lạnh, gã đột nhiên cảm giác được Bạch Tiểu Thuần này nếu chết đi mới thật sự là tốt nhất. Nếu hắn còn sống, dám chắc gã không phải là đối thủ của hắn, hơn nữa gã còn nhìn thấy Lý Thanh Hậu vô cùng phẫn nộ đến như vậy, trong lòng cũng vì vậy mà thấp thỏm lo lắng đến cực hạn, âm thầm kêu khổ không thôi.
“Chết tiệt, ngươi đã có bối cảnh như thế này, sao không sớm nói ra chứ? Ngươi nói ra, ta cũng không có gan chọc giận ngươi a!”
Hơn nữa, khi bọn hắn nhìn thấy thi thể của ba tên tộc nhân Lạc Trần Ngưng khí tầng tám trong rừng rậm của dãy sơn mạch vô danh kia, nhìn nơi đó vô cùng thê thảm, bọn họ cũng có thể mường tượng ra được tình huống lúc đó, tâm thần của cả bọn đều chấn động mãnh liệt.
Tìm kiếm hơn một tháng ròng rã, cuối cùng mọi người đều có thể hiểu được, Bạch Tiểu Thuần…hẳn là đã chết rồi. Hắn tử vong hẳn là trong khu rừng rậm của sơn mạch vô danh này, nơi này có không ít hung thú, có quá nhiều lí do giải thích cho việc một người tử vong tại đây nhưng không thể nào tìm thấy xác được.
Hơn nữa, từ trong miệng của hai tên tộc nhân còn lại bị Trần Hằng phái đi tìm kiếm chỗ xung quanh, biết được người truy sát Bạch Tiểu Thuần lại có khả năng là thiếu chủ Trần Hằng có tu vi Ngưng khí tầng chín, thì bọn hắn cũng đã nghĩ rằng, Bạch Tiểu Thuần…thật sự đã chết rồi!
Sau một tháng, mọi người cũng kết thúc việc tìm kiếm mà quay về tông môn. Hầu Vân Phi cũng đã được tìm thấy, thương thế trên người y rất nặng nhưng nhờ tông môn toàn lực cứu chữa nên cũng không đáng ngại cho lắm.
Lần này y và Đỗ Lăng Phỉ đã lập được công lao không nhỏ cho tông môn, nhưng trong lòng của cả hai không chút vui sướng mà chỉ có bi ai, chỉ có những hồi tưởng mà thôi.
Hai người bọn họ cũng không muốn quay về, nhưng dù sao vết thương trên người quá nặng nên bắt buộc phải trở về. Còn Lý Thanh Hậu vẫn ở lại, một thân một mình đi vào dãy sơn mạch vô danh này tìm tòi trọn vẹn hai tháng trời, ngoại trừ một số ít khu vực không thể bước vào thì hầu như y đã đi khắp dãy sơn mạch này. Nhưng quỷ dị là vẫn không thể tìm thấy tung tích của Bạch Tiểu Thuần, dường như Bạch Tiểu Thuần và khu rừng rậm này tuy cùng thuộc về một chỗ nhưng tựa như đang ở trong hai thế giới khác hẳn nhau vậy.
“Nếu ta không mang ngươi lên núi…” Lý Thanh Hậu nhắm hai mắt lại, trong đầu hiện lên từng cảnh tượng lúc Bạch Tiểu Thuần còn đang ở Mạo Nhi sơn, cái bộ dáng sợ chết đối với sấm sét kia, lại nhớ lại cảnh bản thân mang theo đối phương kêu la thảm thiết lúc đi vào trong Vạn Xà cốc, rồi đến trận Tiểu bỉ trong tông môn, còn có từng màn đệ nhất mười bia đá kia nữa.