Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Chớp mắt, Lý Thanh Hậu đã tới gần, bước vào bên trong trận pháp. Sắc mặt y lúc này đầy âm trầm, cả người như một thanh đao sắc bén rời khỏi vỏ, sát khí ngút trời.
Âu Dương Kiệt liếc mắt nhìn qua Lý Thanh Hậu, hai mắt cũng có rút lại. Trong ba vị chưởng tọa ở bờ Nam Linh Khê tông, lão đặc biệt lưu tâm đến Lý Thanh Hậu, bởi vì ý chí của y cũng chính là ý chí của toàn bộ bờ Nam Linh Khê tông này.
Bởi vì ngoại trừ thân phận Dược sư, thì thiên tư của Lý Thanh Hậu cũng vô cùng cao đến cực kỳ hiếm gặp. Mới có trăm năm tu đạo nhưng tu vi của y đã là Trúc cơ Hậu kỳ, thậm chí còn có thể vinh dự trở thành một trong những người có khả năng đột phá Trúc cơ bước vào Kim đan trong tông môn.
“Nghe nói trong bốn đệ tử ngoại môn kia, có một người có chút quan hệ với Lý Thanh Hậu…” Trong lúc Âu Dương Kiệt còn đang suy nghĩ thì bốn phía trận pháp đã nổ vang, tỏa ra hào quanh sáng chói. Trong chớp mắt đó, một tiếng nổ ầm vang, cả lão và Lý Thanh Hậu, còn thêm hai ngàn đệ tử nơi này đều trở nên mơ hồ rồi biến mất.
Lúc trước, ba người Bạch Tiểu Thuần cần phải mất mấy tháng mới có thể đi tới nơi này, nhưng dưới trận pháp truyền tống của Linh Khê tông thì chỉ mất vài hơi thở, mọi người đã đến nơi.
Tiếng vang ầm ầm như sấm sét oanh kích xuống, ngay vị trí phía trên nơi Đỗ Lăng Phỉ đang còn hôn mê, toàn bộ bầu trời chợt trở nên âm u, tầng tầng mây như bị một đôi tay vô hình trực tiếp xé rách. Rồi trong tiếng nổ ngập trời đó, hình ảnh một trận pháp to lớn cũng xuất hiện.
Mãnh liệt rơi ầm ầm xuống rồi được khắc thẳng lên trên mặt đất, khiến cho trăm dặm xung quanh nơi này chợt run rẩy chấn động rồi như bốc cháy lên hỏa diễm, sau đó một khe nứt dài xuất hiện đan xen vào nhau như khắc thành một cái ấn kí trận pháp.
Trong phạm vi trăm dặm quanh đây, hết thảy cây cỏ, hết thảy núi đá, thậm chí kể cả một ngọn núi cũng trong chớp mắt này mà tan thành tro bụi, tiêu tán mất tăm tích. Lực lượng bá đạo của trận pháp khi phủ xuống đã hoàn toàn hủy diệt hết tất cả tồn tại nơi này.
Chỉ duy nhất vị trí của Đỗ Lăng Phỉ khi trận pháp được phủ xuống là nhận được bảo hộ, khiến cho nàng không chịu chút tổn thương nào cả. Trận pháp đã xuất hiện, dưới chấn động của mặt đất, từng đạo thân ảnh cũng nhanh chóng từ mờ ảo mà trở nên rõ ràng.
Rất nhanh, hơn hai ngàn đệ tử nội môn Linh Khê tông đã xuất hiện toàn bộ nơi này. Trên người bọn họ vẫn còn lưu lại lực lượng ấn kí của truyền tống có thể giúp họ truyền tống được thêm lần nữa. Âu Dương Kiệt và Lý Thanh Hậu bước nhanh ra, đến thẳng chỗ Đỗ Lăng Phỉ đang còn hôn mê. Lúc này cũng đã có vài nữ đệ tử đến bên, khoác lên người nàng thêm chút y phục rồi đưa Linh khí tẩm bổ vào trong người nàng. Một lát sau Đỗ Lăng Phỉ cũng chậm rãi mở mắt ra, thần sắc nàng vốn đang hoảng hốt nhưng khi thấy được mọi người trong tông môn thì nàng bật khóc, cảm giác kích động cũng nhanh chóng lan ra khắp toàn thân.
Hơn nữa, bản thân nàng là đệ tử ngoại môn Hương Vân sơn, khi nhìn thấy được chưởng tọa Hương Vân sơn Lý Thanh Hậu thì nước mắt lại rơi xuống như mưa, vốn còn đang được các đồng môn dìu đỡ dậy, nàng vội vàng nói.