Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Sâu trong rừng rậm trên sơn mạch vô danh, cơn giông không biết từ lúc nào đã yếu đi, đến lúc hoàng hôn thì tạnh hẳn. Xa xa chỉ có ánh hoàng hôn ảm đạm, nhưng còn có thể lờ mờ nhìn thấy một chiếc cầu vồng không trọn vẹn.
Tựa như theo hoàng hôn rơi xuống, cái cầu vồng này cũng dần theo trôi qua mà phá thành những mảnh nhỏ.
Trong rừng rất yên tĩnh, ngay cả mùi máu tươi cũng đã tiêu tán, chỉ có những thi thể ở trên đường đi, minh chứng cho nơi này, đã từng xảy ra một trận huyết sát kịch liệt.
Trần Hằng ngã xuống ở trên mặt đất, cho đến lúc chết, ở trong mắt gã tựa như vẫn còn có một cỗ ý chí còn tồn tại, có không cam lòng, có không thể tưởng tượng nổi.
Ở bên cạnh thi thể của gã, Bạch Tiểu Thuần vẫn nằm im không nhúc nhích. Nếu như tính mạng của hắn là một đoàn lửa, thì giờ phút này đoàn lửa này đã tắt đi hơn chín thành, chỉ còn lại một ngọn lửa giãy dụa cầu sinh.
Hồi lâu, từ đằng xa có tiếng bước chân truyền đến, giẫm lên lá rụng ở trong nước bùn, từng bước một tới gần. Cho đến khi đứng trước mặt Trần Hằng thì tiếng bước chân biến mất.
Dó là một lão giả mặc một bộ trường bào màu đen, một đầu tóc trắng tung bay, trên mặt có rất nhiều nếp nhăn. Trên người có một cỗ khí tức tuế nguyệt tang thương nồng đậm không thể che giấu. Dường như lão đã sống ở trong cái phiến thiên địa này quá lâu, quá lâu rồi, thậm chí cái khí tức tang thương này đã hóa thành tử khí, bao phủ tứ phương.
“Chấp niệm ngưng hồn... Đã chết rồi mà hồn không tiêu tan, có thể chịu được một lát.” Khi âm thanh khàn khàn, mang theo vẻ mờ mịt vang lên quanh quẩn bốn phía, thì ở trên mi tâm của Trần Hằng đột nhiên tách ra một đạo khe hở, một tia khí màu xanh bay ra, ngưng tụ thành một cái ảnh hồn lớn bằng lòng bàn tay ở giữa không trung.
Chính là Trần Hằng, tuy nhiên trong con mắt lại lộ ra mờ mịt, dường như đã mất đi tất cả thần trí, lạnh run.
Lão giả hất tay áo lên chỉ một cái, lập tức hồn của Trần Hằng bay ra, dung nhập vào bên trong ngón tay của lão, biến mất không thấy gì nữa.
Lão giả thần bí này sau khi lấy đi hồn của Trần Hằng thì yên lặng quay đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, thần sắc có chút phức tạp, dần dần trong mắt lộ ra hồi ức.
“Không nghĩ tới, lại thấy được... Bất Tử Trường Sinh Công...” Hai mắt của lão giả nhắm nghiền, sau nửa ngày thì than nhẹ một tiếng. Tiếng thở dài này tựa như làm cho hư vô bốn phía bị thay đổi, khiến cho thời gian ở trong mảnh khu vực này trôi qua khác với ngày thường, giống như ngăn cách cùng với thế giới.
Vô số cỏ cây lay động, trong chớp mắt giống như đã mất đi, hóa thành bụi bặm.
Thi thể của Trần Hằng, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đang héo rũ. Chỉ trong thời gian mấy hơi thở đã trở thành hài cốt, rồi hóa thành bụi bặm, dung nhập trong nước bùn.
Duy chỉ có Bạch Tiểu Thuần. hắn chẳng những không bị mục nát, mà ngược lại lại có đại lượng sinh cơ vô hình tiến đến, dung nhập vào bên trong cơ thể của hắn, nhanh chóng chữa trị thân thể bị trọng thương.
Lão giả từ từ nhắm hai mắt, đứng ở nơi đó như một pho tượng, vẫn không nhúc nhích. Nếu như xem xét kỹ càng trên thân thể của lão, thì tựa như... Không có khí tức, không có sinh cơ, toàn bộ thân hình dường như không tồn tại ở trong cái mảnh thế giới này, như một đám tàn hồn không muốn vãng sinh.