Dịch giả: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh, lúc này đang vòng quanh Trần Hằng, căn bản là không để cho gã có bất cứ cơ hội phản ứng nào. Từng quyền từng quyền, từng cước từng cước, tạo thành một mảnh gió lớn.
Sắc mặt của Trần Hằng khó coi, bấm niệm pháp quyết hình thành màn sáng phòng hộ toàn thân, lại càng có lượng lớn sương mù tản ra, cùng với Bạch Tiểu Thuần ở bên trong khu rừng rậm này, ở trong giông bão, không ngừng giao chiến, hợp thành một chuỗi âm thanh nổ vang.
Càng đánh, Trần Hằng lại càng kinh hãi. Lúc trước gã đã đưa ra đánh giá cực cao đối với tên đệ tử ngoại môn Linh Khê Tông ở trước mắt này, nhưng lúc này tự thân cảm thụ, thì đã hiểu ra mình vẫn còn đánh giá thấp đối phương.
Có thể liên tục đuổi giết hơn mười tên tộc nhân, không chút khó khăn diệt sát Ngưng Khí tầng tám. Loại bổn sự này, tuyệt đối không phải đệ tử Ngưng Khí bình thường có thể làm được. Mặc dù Linh Khê Tông là đại tông môn, tài nguyên tu luyện so với gia tộc tu chân ở bên ngoài tốt hơn rất nhiều, nhưng cũng không thể có chênh lệch lớn như vậy được.
“Nhục thể của hắn quá cứng cỏi. Đây là cái thuật pháp luyện thể gì, rõ ràng lại có thể đạt tới được trình độ như vậy. Mà tốc độ cùng với khí lực của hắn cũng đều là nhờ luyện thể mà đạt được!” Trần Hằng vung tay áo lên, sương mù ở bên ngoài thân thể đột nhiên khuếch tán, muốn đem Bạch Tiểu Thuần bức ra ngoài. Nhưng Bạch Tiểu Thuần không để ý đến thương thế, lại một lần nữa xông lên. Trong tiếng nổ vang, sắc mặt của Trần Hằng càng thêm tái nhợt.
“Cái đáng sợ nhất của hắn là khả năng khôi phục lực lượng! Nếu như tu vi của hắn đạt đến Ngưng Khí tầng tám... Vậy thì ta không phải là đối thủ của hắn!!” Trần Hằng không có cách nào tưởng tượng ra được, một người đã bị thương nhiều như vậy, mà rõ ràng vẫn còn có thể có loại sức bật này. Nên biết rằng nếu những thương thế kia đổi cho bất kỳ ai, thì giờ phút này đoán chừng là đã sớm ngất đi rồi.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Bạch Tiểu Thuần tuy đã là dầu hết đèn tắt, lại vẫn có thể kiên trì.
“Tốc chiến tốc thắng, sớm giết kẻ này, tránh cho phức tạp!” Trong mắt Trần Hằng lóe lên hàn mang. Nhưng vào lúc này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên chớp động, thân hình đột nhiên lui về phía sau, lúc đưa tay bấm niệm pháp quyết, Tử Khí Hóa Đỉnh lại một lần nữa xuất hiện. Trong tiếng nổ vang, cái đỉnh cực lớn này thẳng đến Trần Hằng mà lao tới.
Hai mắt cảu Trần Hằng nheo lại, tất cả sương mù bên ngoài thân thể bỗng nhiên ngưng tụ, hóa thành một cái bàn tay khổng lồ, hướng về phía cự đỉnh ngăn cản. Nháy mắt khi hai bên đụng chạm vào nhau, đại đỉnh lại không có chút lực lượng nào, vừa đụng đã vỡ.
Trần Hằng nhìn thấy như thế, biết rõ là đã mắc lừa, nhưng thần sắc lại không có gì thay đổi, chỉ là trong mắt lại lăng lệ ác liệt.
“Hồng Ma!” Gã hờ hững mở miệng. Trong chớp mắt, toàn thân trên dưới xuất hiện một lượng lớn huyết sắc, cả người biến thành một người da hồng.
Gần như nháy mắt khi gã trở thành người da hồng, thì chân trái của Bạch Tiểu Thuần trực tiếp vẽ ra một cái nửa vòng tròn, hướng về phía Trần Hằng đánh tới, nhấc lên tiếng gió phá không, đã dùng toàn lực.
Trần Hằng cười lạnh, nháy mắt khi chân trái của Bạch Tiểu Thuần tiến đến, tay phải của gã vung mạnh lên một cái, trực tiếp va chạm với chân trái của Bạch Tiểu Thuần.
Oanh!
Tiếng nổ lớn như sấm rền cuồn cuộn truyền ra, trong đó lại càng có âm thanh ken két vang vọng. Bạch Tiểu Thuần đau đến chảy cả nước mắt, thân hình bỗng nhiên lùi về phía sau. Hắn mở to mắt nhìn Trần Hằng, đáy lòng đánh bộp một tiếng.
“Lực lượng của thằng này như thế nào thoáng một cái đã lớn như vậy rồi. Hồng Ma phát đại, toàn thân biến thành màu hồng, lại khiến cho hắn lợi hại như vậy sao!!” Bạch Tiểu Thuần đau nhức đến phát run. Chân trái của hắn lúc này đã vặn vẹo, tuy không rách da, nhưng huyết nhục đã bị nghiền nát, xương cốt đứt gãy. Giờ phút này hắn mở to miệng th* d*c, suốt đoạn đường này hắn đã mệt mỏi không chịu nổi, thương thế càng lúc càng nặng. Rất nhiều lần Bạch Tiểu Thuần đều cảm giác mình sắp không xong, nhưng lại phát hiện ra thân thể của mình liên tục khôi phục rất nhanh. Hắn cũng cực kỳ kinh ngạc, dường như thương thế đều sẽ từ từ khỏi hẳn. Theo hắn thấy, có lẽ đây chính là tác dụng của Bất Tử Trường Sinh Công.