Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ngay khi Trần Hằng vừa vang lên tiếng cảnh báo, thì Bạch Tiểu Thuần còn đang bị đóng đinh trên cây đại thụ kia lại mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ hung lệ. Hắn đưa tay trái lên nắm chặt lấy đuôi mũi tên còn đăng găm trên vai phải mình, cũng không để ý móc ngược của đầu mũi tên mà dùng sức dứt khoát rút mũi tên ra khỏi người.
Một vòi máu b*n r*, kèm theo vài mẩu thịt còn bám trên đầu mũi tên, cả người Bạch Tiểu Thuần đau đớn mà run rẩy mãnh liệt, nhưng hắn không chút chần chừ mà bộc phát hết sức lực ngưng tụ Cử trọng nhược khinh của công pháp Tử Khí Ngự Đỉnh công bên trong. Rồi phóng thẳng về phía tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám của gia tộc Lạc Trần kia.
Tiếng rít xé gió mới vừa truyền ra thì mũi tên đã dùng một tốc độ nhanh chóng gào thét mà vọt thẳng vào tên tộc nhân Lạc Trần tu vi Ngưng khí tầng tám này.
Dưới tác động của Cử trọng nhược khinh, mũi tên nhẹ này bỗng trở nên nặng nề tựa như một ngọn núi cao.
Cùng lúc đó, cả người Bạch Tiểu Thuần cũng rớt xuống, hai tay hắn cũng đồng thời bấm niệm pháp quyết điểm ra một chỉ, thanh phi kiếm cũng gào thét bay tới, hình thành một trận thế song sát, sát khí ngập trời nổi lên. Cùng với đám gia tộc Lạc Trần này chém giết mấy ngày nay, kinh nghiệm chiến đầu của hắn cũng cấp tốc tăng trưởng với một tốc độ đáng sợ mà ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra. Dường như ẩn sâu bên trong bản chất con người hắn đã tồn tại sẵn một loại thiên phú chiến đấu mà ngày thường không hiển lộ ra. Bây giờ chịu sự k*ch th*ch liên tục của sinh tử mà hoàn toàn bạo phát ra ngoài.
Tên tộc nhân gia tộc Lạc Trần vốn còn đang định b*n r* mũi tên thứ hai, lúc này cũng phải biến đổi sắc mặt. Gã không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần vậy mà lại có thể ngoan lạt đến như vậy, thậm chí nghĩ lại thì rất có khả năng lúc nãy Bạch Tiểu Thuần chịu trúng một tên, cũng chỉ là vì tránh bị trói buộc thân thể rồi nhanh chóng phản kích lại với tốc độ này, đây mới chính là mục đích thật sự của Bạch Tiểu Thuần.
Cả người gã mạnh mẽ lùi về phía sau, dù sao thì với một tộc nhân có tu vi Ngưng khí tám tầng đại viên mãn, gã quanh năm giao chiến với hung thú bên trong Lạc Tinh sơn mạch, kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Lúc này cho dù gã đã mất đi chủ động, trong nguy cơ như vậy nhưng ngay khi lùi lại, gã không triển khai phòng ngự ngay, mà dùng thời gian quý giá lúc này…đem một cung tên mới kéo được một nửa kia, kéo ra hoàn toàn!
“Ngươi đỡ hay không đỡ!” Gã gầm nhẹ lên, đồng thời mũi tên thứ hai cũng gào thét lao về phía trước, thẳng tới Bạch Tiểu Thuần. Ánh mắt gã đầy vẻ dữ tợn.
Gã suy đoán Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ dùng phi kiếm chắn đỡ lại. Như vậy, thế song sát này của hắn cũng sẽ bị hóa giải, gã từ bị động cũng chuyển thành chủ động.
Nhưng lúc này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ vằn, hắn quyết định không cho đối phương một chút cơ hội nào. Vì một khi bị quấn lấy, nhất định những người khác sẽ tới gần, đến khi đó bản thân hắn chết chắc không phải nghi ngờ.
Hắn cắn răng một cái, không điều khiển phi kiếm ngăn cản lại mà tùy ý cho mũi tên kia tới gần rồi xuyên thấu qua bụng hắn. Mà mũi tên của hắn lại bộc phát ra một lực lượng to lớn đâm mạnh vào ngực của tên tộc nhân Lạc Trần này. Màu tươi phun ra, tên tộc nhân Ngưng khí tầng tám kêu lên thê lương, đồng thời mượn lực này định lùi người về phía sau.