Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Đêm mưa, sấm sét ầm ầm, tia chớp đan xen chớp lóe ngang dọc bầu trời khiến khung cảnh nơi này lúc lóe sáng, lúc tối, tiếng sấm ì ùng, từng hạt mưa lớn như hạt đậu liên tiếp rơi đầy trên mặt đất thành từng tràng âm thanh rào rào.
Từ xa nhìn lại, trời đất lúc này như hoàn toàn bao phủ trong màn mưa, như một phiến mờ ảo đầy xơ xác và tiêu điều đến khôn cùng.
Trên mặt đất, cả người Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hai mắt vằn đỏ đang rướn hết sức lực mà chạy đi, vội vàng hướng thẳng về phía trước. Thỉnh thoảng lại hung hăng đạp xuống đất rồi nhảy lên như một mũi tên sắc bén rời khỏi cung rồi xé gió lao đi.
“Sống sót, chúng ta đều phải…sống sót!” Bạch Tiểu Thuần run rẩy, miệng hắn liên tục lẩm bẩm câu này, trong đầu thì luôn hiện lên hình ảnh của Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi.
Bóng đen tử vong buông xuống như dung hòa vào làm một với màn mưa này, khiến bốn phía như càng thêm băng hàn.
Xung quanh hắn, có tám thân ảnh đang ở vị trí khác nhau cũng nhanh chóng truy kích lại. Còn có thêm Trần Hằng, lúc này vì gã đang ở khoảng cách xa nhất so với mọi người, nhưng tốc độ gã lại cực nhanh, từ phương xa kia hóa thành một đạo cầu vồng xuyên thẳng qua màn mưa. Gã càng lúc càng bay nhanh, khiến cho màn mưa cũng phát ra từng tràng thanh âm ào ào mỗi khi gã lướt qua.
“Ngươi trốn không thoát, không có kẻ nào chạy ra được trận pháp do lão tổ gia tộc Lạc Trần ta bố trí!”Trong mắt Trần Hằng chợt lóe lên đầy sát cơ.
Đoạn đường đuổi giết ba người đối phương, cho dù là hắn cũng không nghĩ tới, mấy tên đệ tử ngoại môn Linh Khê tông vậy mà có thể chạy trốn tới mức độ này, đến lúc này chỉ còn vài ngày nữa là bọn hắn đã chạy ra khỏi phạm vi trận pháp của lão tổ rồi. Hơn nữa cái tên đang bị bọn hắn truy sát lại có tu vi không hề tầm thường, không nói tới chuyện giết ngược lại hết đám người Trần Việt, mà đoạn đường này hắn còn diệt sát thêm vài tên tộc nhân Lạc Trần gia trong đợt truy sát tiếp theo này.
Điều này càng khiến gã thêm khẳng định, đối phương nhất định là một trong hai người thanh danh hiển hách nhất bờ Nam Linh Khê tông này, là Thượng Quan Thiên Hữu, hoặc là Lữ Thiên Lỗi mà thôi. Vì dù sao nơi này vẫn nằm trong phạm vi khống chế của bờ Nam Linh Khê tông, tình huống bình thường thì những người bên bờ Bắc cũng sẽ không xuất hiện.
“Thiên kiêu Linh Khê tông…” Sát cơ trong mắt Trần Hằng càng thêm mãnh liệt, thậm chí bên trong còn ẩn ẩn thêm chút hưng phấn.
Sấm sét nổ vang, Bạch Tiểu Thuần cắn răng bay nhanh, hơi thở đầy gấp gáp, linh khí trong cơ thể hắn cũng tiêu hao nhanh chóng. Lúc này, trời đất đã trở thành một phiến mơ hồ, như một hung thú Viễn cổ đang há to miệng rộng mà che đậy toàn bộ trời xanh bốn phía lại.
Đột nhiên, Bạch Tiểu Thuần chợt ngẩng đầu lên, đưa đôi mắt đỏ ngầu đầy hung hãn nhìn về một hướng phía trước. Rồi màn mưa phía trước cách hắn mười trượng đột nhiên chấn động, rồi một lực lượng mạnh mẽ khiến cho hàng loạt hạt mưa vỡ nát tung tóe ra, ập đến thẳng vào mặt Bạch Tiểu Thuần.