Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Tiếng nổ mạnh vang lên quanh quẩn. Những hòn đá b*n r* bị Bạch Tiểu Thuần đánh văng ra, khí lạnh từ bên ngoài dũng mãnh ùa vào làm cho đống lửa lay động. Nhờ có ánh lửa, có thể nhìn thấy được ở bên ngoài sơn động, đang có một đại hán.
Đại hán này cực kỳ khôi ngô, đang cầm một cây trường thương ở trong tay, ánh mắt lộ ra hàn mang, một thân tu vi j tầng tám, bộ dáng thoạt nhìn còn cường hãn hơn so với gã Trần Việt kia một ít.
“Thiếu chủ phán đoán rất chính xác, ngày mưa rét như thế này, các ngươi có thương thế trên người, không chịu nổi hơi lạnh, chắc chắn là sẽ tránh né. Trần mỗ liên tục tìm kiếm trên trăm tòa núi, quả nhiên đã tìm được các ngươi.”
Gần như ngay khi đại hán này vừa mở miệng, thì thân hình của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên xông ra. Ánh mắt của hắn lộ ra vẻ hung tàn, trong nháy mắt liền đã giao thủ với đại hán này. Âm thanh rầm rầm quanh quẩn, gã đại hán này nhìn thì giống như cuồng ngạo, nhưng ở bên trong lại luôn luôn cảnh giác, căn bản là không có đi vào bên trong sơn động, thân thể lập tức lui về phía sau.
Trong chớp mắt, Bạch Tiểu Thuần liền đuổi theo ra khỏi sơn động, ở trong cơn giông kéo đến, ở trong những giọt mưa rơi vãi, liên tục giao thủ cùng với đại hán này.
Nhưng rõ ràng, đại hán này căn bản là không công kích mà chỉ toàn lực phòng hộ. Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy vậy, trong lòng đánh bộp một tiếng, biết là không ổn, cắn răng, không tiếc bị tổn thương, điên cuồng lao qua chém giết.
Gió lạnh thổi tới, dập tắt đống lửa ở trong sơn động. Hầu Vân Phi giãy giụa muốn đứng lên, nhưng lại một lần nữa phun ra máu tươi. Đỗ Lăng Phỉ cắn răng, miễn cưỡng điều khiển phi kiếm, đứng dậy đuổi theo ra ngoài, đứng ở bên ngoài sơn động bấm niệm pháp quyết, trợ giúp cho Bạch Tiểu Thuần đang kịch chiến với gã đại hán này.
Một lát sau, một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra ở trong đêm giông bão. Ngực của đại hán kia đã bị một thanh mộc kiếm xuyên thấu. Còn về phần thanh trường thương ở trong tay gã, trước khi chết, cũng đã đam vào đùi phải của Bạch Tiểu Thuần, dù không xuyên qua, nhưng cũng đâm vào non nửa.
“Các ngươi trốn không thoát, Thiếu chủ sẽ đến rất nhanh thôi!” Gã đại hán gắt gao nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, trong miệng ộc ra máu tươi, nghiêng đầu một cái, khí tuyệt bỏ mình.
Sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, thân thể run rẩy. Bởi vì để nhanh chóng săn giết được người này, mà hắn đã không tiếc tổn thương để đổi giết. Giờ phút này đùi phải đang truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt, lúc cúi đầu xuống, mưa rơi lên trên người làm toàn thân hắn ướt sũng, máu loãng nhuộm đỏ cả mặt đất dưới chân. Cả nửa người của hắn đều đã rét lạnh rồi.
Đỗ Lăng Phỉ lảo đảo chạy tới, nhìn thấy đùi của Bạch Tiểu Thuần, nước mắt nàng chảy xuống, đi tới bên cạnh hắn, giúp hắn chậm rãi rút thanh trường thương kia ra.
Quá trình này giống như là đang xé rách huyết nhục xương cốt. Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nhưng lại không kêu lên một tiếng. Lời nói của đối phương trước khi chết, còn có thời gian bị kéo dài, khiến cho tâm của hắn đã sớm trầm xuống thật sâu.