Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
“Tử khí hóa đỉnh!” Hầu Vân Phi cùng Đỗ Lăng Phỉ đồng loạt thốt lên kinh ngạc, thần sắc cả hai đầy vẻ rung động mãnh liệt.
Đặc biệt là Đỗ Lăng Phỉ, bản thân nàng nắm được Cử trọng nhược khinh nên có thể biết rõ cảnh giới Tử khí hóa đỉnh này khó đến mức độ như thế nào. Cho dù là cả bờ Nam, kể cả tính luôn Tử Đỉnh sơn thì chắc chắn cũng không có bao nhiêu người nắm giữ được thần thông này.
Một tiếng nổ vang, đại đỉnh va chạm thẳng vào Lệ quỷ, cả mặt đất đều trở nên chấn động. Lệ quỷ kêu gào đầy thảm thiết rồi cả thân thể nhanh chóng sụp đổ xuống, hóa thành một đám hắc khí tản ra xung quanh, để lộ ra thân ảnh Trần Việt đang hấp hối.
Trần Việt phun ra máu tươi, cả người rơi rầm xuống mặt đất. Gã nhìn đại đỉnh đang dần tiêu tán trên không trung, sắc mặt đầy đắng chát thì thào nhỏ.
“Tử Khí…hóa đỉnh…” Nói xong gã gắng gượng nhìn qua Bạch Tiểu Thuần một cái rồi cứng đờ người, tuyệt khí bỏ mình. Lúc nãy gã thi triển ra bí pháp vốn đã gây ra thương tổn cho bản thân, rồi còn bị Tử khí hóa đỉnh phá đi thần thông, đến cả Lệ quỷ do bản thân nuôi dưỡng ra cũng bị toái diệt nên gã sao có thể sống sót được.
Cho đến khi chết, gã vẫn trợn trừng mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Trần Việt tử vong, cả người cũng chợt thả lỏng xuống, lúc này linh khí trong cơ thể hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, đầu óc choáng váng. Như một trái bóng da đã bị xì hơi, hắn đứng đó run rẩy, cả người loạng choạng như sắp ngã xuống, sắc mặt cũng trở nên ảm đạm. Mãi cho đến lúc này hắn còn chưa dám tin bản thân vậy mà có thể g**t ch*t một lúc hết cả đám người.
Nhớ lại mọi chuyện vừa mới xảy ra, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy trong miệng ngòn ngọt, rồi trào ra máu tươi thêm lần nữa.
“Ta đổ máu…ta…thiếu chút nữa thì đã bị g**t ch*t!!!” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy toàn bộ cơ thể đều đau đớn, hơn nữa vết thương tại bả vai còn mang đến cho hắn cảm giác đau đớn không cách nào có thể gắng gượng được, rất nhiều chỗ trên da hắn cũng bị đốt cháy. Cái loại đau đớn âm ỉ này khiến Bạch Tiểu Thuần nhớ lại từng tràng chiến đấu khi trước, nghĩ đến lại run rẩy cả người.
“Ta…sao ta lại quay trở lại chứ….Vừa rồi chỉ cần không cẩn thận một chút, nói không chừng mạng nhỏ này cũng phải bỏ lại…Gần non nửa đời Bạch Tiểu Thuần ta đều ổn thỏa, thế nào mà lúc nãy lại xúc động như vậy chứ…” Bạch Tiểu Thuần nghĩ lại lúc nãy mà thấy sợ hãi, cảm thấy đầy hối hận. Bỗng nhiên lúc này lại có một cảm giác đàn hồi kinh người, rồi một thân thể lồi lõm hoàn mỹ, mang theo cả mùi thơm xử nữ mềm mại nhào vào trong ngực hắn, chính lại là Đỗ Lăng Phỉ!
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, nhưng ngay sau đó biểu lộ đầy trang nghiêm, một phen ôm lấy Đỗ Lăng Phỉ, nhẹ giọng nói.
“Đỗ sư tỷ đừng sợ, có Bạch Tiểu Thuần ta ở đây, bất luận kẻ nào cũng không thể làm tổn thương ngươi được đâu!” Nói xong, bàn tay của hắn bất tri bất giác cũng đặt ngay xuống cái chỗ đang cong lên kia…
“Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi…” Đỗ Lăng Phỉ kích động đên rơi nước mắt, còn chưa kịp phản ứng gì thì bất giác mới nhận ra bản thân lại đang dựa vào trong ngực Bạch Tiểu Thuần, cũng nhận ra được một bàn tay còn đang s* s**ng phía sau mình. Mặt nàng bất giác nóng bừng lên, nhanh chóng bước lùi về phía sau vài bước, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đầy giận dữ.