Dịch: Hàn Thiên Long - nhóm dịch: HTP
Nhìn thấy hai tên tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu muốn chạy trốn, Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết chỉ một cái. Tiểu mộc kiếm rít lên, lập tức xẹt qua trên cổ của một tên tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu.
Cho đến lúc chết, trong mắt tên tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu này vẫn còn mang theo hoảng sợ cùng với sợ hãi trước nay chưa từng có.
Bọn hắn vốn phải là người đuổi giết, nhưng lúc này... Lại ngược lại, đã trở thành kẻ bị săn giết!
Chỉ trong thời gian ngắn ngủn, Bạch Tiểu Thuần đã g**t ch*t bốn người!
Tên tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu cuối cùng trong đám vừa mới liên thủ vây công Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, liều mạng rút lui, trái tim thì đang nhảy lên bang bang, thân thể đều đang run rẩy. Gã không cách nào tưởng tượng được, cái tên đệ tử Linh Khê Tông nhỏ gầy, trắng tinh ở trước mắt này, rõ ràng... lại kh*ng b* như thế.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra hung mang, đang muốn truy kích. Nhưng đúng vào lúc này, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác nguy cơ.
Cùng lúc đó, âm thanh gấp gáp của Đỗ Lăng Phỉ cũng ngay tức khắc truyền đến.
“Coi chừng!”
Thân hình Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên lùi về phía sau. Khi hắn vừa lùi lại trong nháy mắt, thì một cái đầu lâu màu tím lớn khoảng một trượng, tốc độ cực nhanh, ngay lập tức đã xuất hiện ở chỗ hắn vừa đứng, bỗng nhiên tự bạo.
Oanh một tiếng, lực tự bạo nhấc lên trùng kích, khiến cho thân hình Bạch Tiểu Thuần chấn động. Bất Tử Thiết Bì của hắn, lần đầu tiên cảm nhận được đau đớn, khóe miệng tràn ra máu tươi, thân hình liên tục lui về phía sau.
Ra tay, chính là gã Trần Việt Ngưng Khí tầng tám.
Sắc mặt của gã khó coi, mang theo ngưng trọng. Sau khi cứu tộc nhân của mình, thân hình gã nhoáng lên một cái lao thẳng tới chỗ Bạch Tiểu Thuần. Hai gã tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu, lúc này cũng cắn răng một cái theo sau.
Ba người thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Hầu Vân Phi giãy dụa muốn đi trợ giúp, nhưng y vốn đã suy yếu, lúc trước giao chiến đã dùng hết một tia linh khí cuối cùng, giờ phút này khóe miệng tràn ra máu tươi, không cách nào xuất chiến.
Đỗ Lăng Phỉ cũng trọng thương ở trên người, giờ phút này đang lo lắng nhìn Bạch Tiểu Thuần. Tất cả địch ý, tất cả thành kiến ở trong lòng về Bạch Tiểu Thuần lúc trước, đã sớm biến mất vô tung vô ảnh.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, một lần nữa lại tràn ra máu tươi, thân thể lảo đảo sắp ngã, tốc độ cũng đã chậm lại. Ba ngưởi Trần Việt nhìn thấy thế, lại càng đuổi theo đến gần.
Nhưng nháy mắt khi ba người vừa đến gần, trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên hung mang. Lúc trước hắn bị thuật pháp của Trần Việt oanh kích, dù Bất Tử Thiết Bì không có cách nào ngăn cản được toàn bộ, nhưng cũng làm tiêu tán đi hơn phân nửa, nhìn thì như suy yếu. Thậm chí máu tươi ở trên khóe miệng, tất cả đều là do hắn tận lực làm giả.
Giờ phút này tốc độ của hắn thoáng một cái bạo tăng, không phải là rút lui, mà dùng loại tốc độ tăng vọt ở trong nháy mắt này, trực tiếp lao vào đám người Trần Việt. Mục tiêu của hắn... chính là hai gã tộc nhân Ngưng Khí tầng sáu kia.