Dịch: nguyenhien - nhóm dịch: HTP
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, trong lòng run rẩy. Toàn thân hắn tràn ngập cảm giác nguy hiểm đã khiến hắn tâm thần bất định, hiện giờ lại thêm cảm giác sinh tử lúc nào cũng có thể xảy ra khiến hắn càng lo sợ.
Trước đây hắn chưa từng sợ hãi như vậy. Dù là lúc nghe tiếng sấm trên đỉnh núi khi đi kiếm tiên nhân hay lúc bị Lý Thanh Hậu ép mang tới Vạn Xà cốc. Trên đường tới đây thực thi nhiệm vụ, hắn gặp rất nhiều các loại sinh vật cường hãn cũng không làm hắn run rẩy đến thế.
Những lúc ấy, tuy trong lòng có hồi hộp lo lắng nhưng hắn biết chắc mình sẽ không chết!
Hiện giờ, hắn có cảm giác, hắn sẽ chết thật sự!
Trong lúc trốn chạy, hắn mới để ý thấy quanh mình không có một ai. Bạch Tiểu Thuần sửng sốt quay đầu lại. Ở phía xa ngoài trăm trượng, hai người Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi đang bị bảy người của gia tộc Lạc Trần vây công.
Hắn thấy Đỗ Lăng Phỉ bụm miệng phun ra một ngụm máu tươi. Không chỉ hắn, là ai chứng kiến lúc này đều có thể thấy hai người ấy sẽ không trụ lại được bao lâu nữa, lúc nào cũng có thể bị chém giết, khí tuyệt bỏ mình.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần vội dừng lại. Hắn nhìn những gì đang xảy ra, thân thể đã run lại càng rung động, trong hai mắt tràn đầy tơ máu. Hắn tự thấy từ sâu trong linh hồn, trong thân thể đang có những tiếng nói gào thét muốn dùng toàn lực mà bỏ chạy. Hắn tin rằng, với tốc độ của mình, lại có hai người kia ngăn cản tộc nhân của Lạc Trần gia tộc thì khả năng hắn chạy thoát là rất lớn.
Nếu có thể chạy thoát rồi, vừa giữ được mạng để tu hành, truy cầu đạt tới lý tưởng của hắn là trường sinh bất tử, lại vừa được tông môn ban thưởng.
Chỉ là…, nếu cư như thế mà rời đi, hình ảnh hai người Đỗ, Hầu sẽ khiến hắn day dứt cả đời. Trong tâm hắn như đang phân tách thành hai người, hai ý thức riêng biệt. Một người kếu gào hắn chạy trốn để giữ mạng, người còn lại trách hắn nếu bỏ mặc đồng môn thì cả đời sẽ không được yên thân.
Hắn hô hấp dồn dập, sau đó phát ra một tiếng gầm nhẹ. Gân xanh trên trán hắn nổi phồng, thân thể run lên. Lúc này, hắn không suy nghĩ quá nhiều, cũng không màng tới hậu quả, hắn chỉ nắm chặt nắm đấm. Bạch Tiểu Thuần biết rõ một điều…
“Bạch Tiểu Thuần ta dù sợ chết nhưng không thể cứ thế bỏ đi được!”
Đột nhiên, hắn vỗ mạnh vào ngực, tơ máu trong hai mắt càng nhiều. Hắn ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào như lôi đình (sấm chớp), sau đó cả người xông thẳng về phía hai người Đỗ Lăng Phỉ và Hầu Vân Phi.
Tốc độ của hắn rất nhanh, lúc di chuyển tạo nên tiếng gió gào thét truyền khắp bốn phương. Thân thể Hầu Vân Phi run rẩy. Hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt không rõ là đang kinh ngạc hay vui mừng. Hắn nở nụ cười, ánh mắt trở nên quyết đoán. Không chú tâm phòng hộ mà thi triển toàn lực tấn công đám tộc nhân của Lạc Trần gia tộc.