Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Cùng lúc đó, bên dưới lòng đất chỗ đình viện của gia tộc Lạc Trần, không ngờ lại có một tòa cung điện khổng lồ tọa lạc tại đây, còn có thêm một huyết hồ chứa đầy hài cốt bên trong.
Xung quanh bốn phía đều là trận pháp sáng rực, vô số tộc nhân của Lạc Trần gia tộc, bất kể nam, nữ, già trẻ đều đang quỳ gối bên trên từng tiếp điểm của trận pháp vốn chằng chịt đan xen với nhau này.
Tất cả bọn họ đều trầm mặc, tay phải buông thõng để mặc cho máu tươi trong người chảy xuống rồi dần thấm vào bên trong tiết điểm kia, rồi tất cả máu huyết của toàn tộc nhân lại được tụ tập, ngưng tụ trong huyết hồ ở trung tâm.
Trung tâm huyết hồ là một lão giả tóc bạc trắng đang khoanh chân ngồi, thần sắc lão giả không giận mà uy, theo nhịp hô hấp của lão mà huyết hồ trung tâm lại như sôi trào lên.
Lúc này lão đột ngột mở hai mắt ra, lộ ra màu huyết quang nhàn nhạt bên trong.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói đầy lạnh lẽo của lão vang lên vọng khắp cả tòa cung điện dưới lòng đất.
Một thanh niên trong vòng tộc nhân ngồi gần lão nhất nhanh chóng nhẹ giọng trả lời.
“Lão tổ, có ba tên đệ tử ngoại môn Linh Khê tông đến đây, bọn hắn đến quá đột ngột làm vãn bối không kịp trở tay. Vì lo lắng ảnh hưởng đến đại sự của tộc ta nên vãn bối định dùng Khôi lỗi thế thân bên ngoài, rồi vận dùng trận pháp cùng với đám khôi lỗi khác diệt sát ba người, đáng tiếc…Vãn bối vô dụng, chỉ có thể diệt sát được một người, hai người kia đã trốn thoát, mà tên đệ tử bị bắt lần trước cũng…được cứu đi.” Người thanh niên này chính là kẻ vừa cùng ba người Bạch Tiểu Thuần trải qua một trận chém giết vừa rồi.
Trong lòng gã cũng đầy phiền muộn, thông thường đệ tử Linh Khê tông mất liên lạc thì cần phải nửa năm sau mới khẳng định được đã mất tích, lúc đó mới an bài đệ tử tiến hành tìm hiểu. Như vậy, phải mất gần chín tháng sau mới có thể lần tới Lạc Tinh sơn mạch được.
Nhưng lúc này chỉ mới qua bốn tháng, vậy mà đệ tử Linh Khê tông lại đến nơi. Đừng nói gã, cả gia tộc Lạc Trần cũng không nghĩ tới việc này, dù sao người mất tích là một đệ tử ngoại môn, mà cả gia tộc Lạc Trần trước giờ chưa từng để lộ một chút ít dấu hiệu nào ra ngoài cả. Theo đạo lý mà nói, thì bọn họ không thể nào tới đây nhanh như vậy được.
Hơn nữa, nếu như Hầu Văn Phi không tra ra bí mật của gia tộc Lạc Trần thì bọn họ cũng không muốn bắt y lại như vậy. Vốn kế hoạch của bọn họ cũng chỉ cần nửa năm nữa là hoàn thành, lúc đó gia tộc có thể thoát khỏi khống chế của Linh Khê tông, thoải mái vẫy vùng giữa trời cao biển rộng này!
Nhưng lúc này còn cần thêm một tháng nữa…
“Hai tên đệ tử ngoại môn…Hừ, lão phu đã mở ra trận pháp phong ấn bốn phía. Ngươi an bài người nhanh chóng truy sát bọn chúng, chỉ cần thêm một tháng nữa…mọi chuyện đều ổn thỏa!” Lão giả nhàn nhạt nói, cũng không quá để tâm vào chuyện này mà lại tiếp tục nhắm mắt lại.
Gã thanh niên nghe vậy bèn hít sâu một hơi, gật nhẹ đầu.
Không lâu sau thì có bảy thân ảnh từ bên trong đình viện Lạc Trần gia tộc bước ra ngoài. Người đi đầu chính là gã thanh niên kia, tu vi chân chính của gã lúc này được hiển lộ, là Ngưng khí tầng tám.
Sáu người khác, người yếu nhất cũng là Ngưng khí tầng sáu, còn có hai người là Ngưng khí tầng bảy.
“Bọn hắn chưa trốn xa được đâu, đuổi theo!” Bảy người này chợt nhoáng lên, cả đám đều lộ ra sát ý mà lao thẳng vào trong rừng rậm.