Dịch: hoangtruc - nhóm dịch: HTP
Ngay khi đại môn của tòa nhà mở ra, ba người Đỗ Lăng Phỉ đầy cảnh giác nhìn lại, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương bèn xuất ra một bó phù lục dán khắp người, thanh âm phù lục lốp bốp đầy ồn ào.
Thân ảnh kia xuất hiện đứng trên đại môn, tay cầm một chiếc đèn lồng, cả người như dung hợp lại cùng với bóng tối nơi này, ánh mắt đầy âm u nhìn về phía ba người.
Trong ánh sáng đèn lồng mờ ảo, ba người lờ mờ nhận ra trước mặt là một người thanh niên với ánh mắt đầy bình thản, sắc mặt tái nhợt như không có chút huyết sắc, toàn thân mặc một trường bào màu xanh.
Thấy có người xuất hiện, Phùng Viêm và Đỗ Lăng Phỉ đều thở ra một hơi nhẹ nhàng, cái cảm giác âm trầm phủ đầy nơi này vẫn còn nhưng dường như đã phai nhạt đi rất nhiều.
“Đạo hữu, ba người chúng ta là đệ tử Linh Khê tông, lần này bái phỏng là vì một chuyện quan trọng cần tìm hiểu.” Phùng Viêm chắp tay nói.
Lúc này Đỗ Lăng Phỉ mới chợt nhìn thấy tầng tầng màn phòng hộ của Bạch Tiểu Thuần, bất giác cau mày lại.
Bạch Tiểu Thuần cũng không hơi sức đâu mà để ý đến thái độ của Đỗ Lăng Phỉ, không hiểu sao tòa nhà này, và cả người thanh niên đi ra kia đều mang lại cho Bạch Tiểu Thuần một cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
“Hóa ra là các đạo hữu Linh Khê tông, như vậy thì mời vào trong nói chuyện…” Thanh niên ôn hòa nói. Ngay sau đó, tay cầm lồng đèn cũng chợt lắc lư, bên trong ánh sáng lờ mờ kia, gương mặt y cũng chợt sáng chợt tối bất định, nói xong thì y cũng lùi lại vài bước rồi quay người đi vào.
Đại môn được mở rộng ra như đang chờ ba người Bạch Tiểu Thuần bước vào.
Phùng Viêm có chút chần chừ nhưng cũng bước đi đầu tiên, Đỗ Lăng Phỉ đi theo sau, còn Bạch Tiểu Thuần thì nhìn khắp xung quanh một lượt, sau đó cũng cắn răng cẩn thận từng li từng tí theo sau, tiến vào bên trong tòa nhà.
Bọn hắn vừa tiến vào, thì cạch một tiếng, cửa đại môn cũng được đóng kín lại. Hai chiếc đèn lồng càng thêm lắc lư, mà hai mắt của hai con sư tử đá bên dưới cũng đột nhiên chuyển động, rồi từ từ chuyển sang một màu huyết sắc.
Trong tòa nhà, trên con đường nhỏ lát đá xanh, xung quanh còn có non bộ, thảo mộc nhưng cho dù dưới ánh trăng, những hình ảnh này vẫn mông lung. Chỉ có chiếc đèn lồng trong tay người thanh niên phía trước còn tỏa ra ánh sáng leo lắt, đong đưa theo từng bước chân của y.
Bốn người bước trên con đường lát đá xanh này mà đi, xung quanh cũng đầy yên tĩnh. Dường như nơi này cùng với bên ngoài như là hai thế giới hoàn toàn tách biệt với nhau vậy.
Lúc này, bên phải của mọi người cũng có mấy gốc cây ăn quả, có rất nhiều trái cây màu hồng. Trong tòa đình viện này không có gió, nhưng không hiểu sao đám trái cây này vẫn cứ đong đưa, còn phát ra âm thanh soàn soạt.
Đỗ Lăng Phỉ và Phùng Viêm đầy cảnh giác, mà Bạch Tiểu Thuần đi sau cùng liên tục nhìn quanh bốn phía, hơn nữa đám trái cây đang đong đưa kia còn mang đến cho hắn cảm giác rất quỷ dị.
Thời gian dần qua, hắn còn ngửi thấy một mùi máu tươi tràn ra, cho dù mùi này rất nhạt nhưng thật sự chính xác có mùi này.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần giật thót một cái, lúc hắn đang định mở miệng nói.